Trang

12 tháng 8, 2014

Ronaldo lập cú đúp, Real đoạt Siêu cup châu Âu

Siêu sao Bồ Đào Nha nhanh chóng quên đi nỗi buồn World Cup khi góp công lớn giúp Real giành chiến thắng 2-0 trước Sevilla.
ro-2028-1407887675.jpg
Ronaldo đóng vai người hùng cho Real. Ảnh: AFP.
Ronaldo mở tỷ số ở phút 30 sau cú đệm bóng cận thành từ đường chuyền dọn cỗ bên cánh trái của Gareth Bale. Ngay đầu hiệp hai, cầu thủ Bồ Đào Nha ấn định chiến thắng 2-0 cho Real với pha dứt điểm chéo góc cực mạnh.
Ronaldo cho thấy anh đã hồi phục hoàn toàn sau thất bại cùng đội tuyển Bồ Đào Nha ở World Cup. Hai bàn thắng thể hiện đầy đủ những phẩm chất tốt nhất của Ronaldo là tốc độ, khả năng chọn vị trí và dứt điểm. Bên cạnh đó, Sevilla tiếp tục là con mồi ưa thích với Ronaldo. Trước trận đấu tối qua, đội bóng này đã phải nhận 16 bàn thua ở La Liga từ chân sút mang áo số 7. Đây cũng là trận thứ 71 mà Ronaldo ghi được hai bàn hoặc nhiều hơn cho Real.
Một lần nữa Ronaldo thể hiện phong độ trái ngược giữa màu áo tuyển Bồ Đào Nha và Real. Điều này sẽ tiếp tục là đề tài gây tranh cãi trong tương lai.
Sevilla đã cố gắng duy trì nhịp độ chậm trong những phút đầu tiên khi hai đội chủ động chơi thăm dò. Lối chơi rình rập của Sevilla hoàn toàn hợp lý khi họ khiến hàng thủ Real có chút bối rối với những tình huống xử lý cá nhân. Tuy nhiên khi Real bắt đầu tăng tốc và gây sức ép liên tục thì nhà đương kim vô địch Europa League đã bộc lộ sự thua kém về đẳng cấp và chất lượng cầu thủ.
Trong bàn thua đầu tiên, hàng thủ Sevilla hoàn toàn bất lực trước pha phối hợp của hai cầu thủ đắt giá nhất thế giới là Bale và Ronaldo. Từ bên cánh trái, Bale tung đường chuyền dài gần 40 mét với độ chính xác tuyệt đối cho đồng đội băng vào đệm bóng cận thành. Ở bàn thứ hai, Ronaldo tung cú sút bằng chân trái không thuận nhưng vẫn quá mạnh khiến thủ thành Beto bất lực dù chạm được tay vào bóng.
kroos-3619-1407887675.jpg
Kroos có màn ra mắt tại Real. Ảnh: AFP.
HLV Ancelotti đã quyết định tung bộ đôi tân binh James Rodriguez và Toni Kroos vào sân ngay từ đầu. Trong trận đấu chính thức đầu tiên, cả hai đều nỗ lực thể hiện nhưng chưa đạt được sự kỳ vọng. Toni Kroos được ưu tiên ở vị trí tiền vệ kiến thiết còn Luka Modric buộc lùi về sâu hơn làm nhiệm vụ thu hồi bóng. Trong khi đó James Rodriguez chơi sau lưng bộ ba Ronaldo, Benzema và Bale. Tiền vệ Colombia để lại dấu ấn với đường chuyền cho Bale dứt điểm cận thành và cú sút căng khiến Beto phải vất vả cản phá.
Chuyến trở về quê nhà Cardiff của Bale đã diễn ra thành công khi anh cùng Real giành chiến thắng. Tuy nhiên sẽ viên mãn hơn nếu Bale có được bàn thắng vào tối qua sau khi anh có màn trình diễn ấn tượng. Ngôi sao xứ Wales đã nỗ lực tìm kiếm bàn thắng cho riêng mình khi chăm chỉ dứt điểm từ xa nhưng vận may đều ngoảnh mặt. Ngược lại, Bale tỏ ra mát tay khi kiến tạo cho đồng đội với bàn mở tỷ số và một pha bóng đặt James Rodriguez vào tư thế thuận lợi.
casillas-7603-1407887675.jpg
Casillas nâng cup bên các đồng đội. Ảnh:PA..
Một ngôi sao khác phải được nhắc tới sau trận đấu này là Iker Casillas. Thủ thành đang bị đặt trong vòng ngờ vực về phong độ có buổi tối không thể tuyệt vời hơn. Sevilla có ba cơ hội nguy hiểm thì Casillas là người hóa giải cả ba tình huống đó. Thủ thành Tây Ban Nha chứng minh mình vẫn là ứng cử viên nặng ký cho suất bắt chính tại Real.
Sevilla nỗ lực vùng lên tấn công trong những phút cuối nhưng những gì họ làm được không đủ mang về bàn danh dự. Nhà đương kim vô địch Europa League tỏ ra yếu ớt và xuống tinh thần khi không còn đầu tàu Rakitic, người đã sang Barca.
Đội hình thi đấu
Real Madrid: Casillas, Carvajal, Pepe, Sergio Ramos, Fabio Coentrao (Marcelo 84'), Kroos, Rodriguez (Isco 72'), Modric (Illarramendi 86'), Bale, Benzema, Ronaldo.
Bàn thắng: Ronaldo (30', 49')
Sevilla: Beto, Coke (Figueiras 84'), Pareja, Fazio, Fernando Navarro, Alex Vidal (Aspas 66'), Krychowiak, Carrico, Vitolo, Suarez (Reyes 78'), Bacca.
Trọng tài: Mark Clattenburg (Anh)
Bảo Lam

TỰ DO?


Mấy hôm nay blog BIỂN TRỜI TỰ DO của Phạm Hải truy cập được bình thường. (?)
Các bạn hãy đọc kỹ từng bài, có bài nào vi phạm pháp luật, chống lại Tổ quốc và Nhân dân không? 
Chẳng lẽ viết, đăng bài lên án cái xấu, muốn làm cho xã hội tốt đẹp hơn là có tội?
Tôi chỉ là gã dân đen cô độc và lẻ loi, muốn dùng chút kiến thức của mình đóng góp tí xíu cho xã hội và con người. 
Ước nguyện nhỏ vậy thôi! 
Cớ sao phải sợ?
Phạm Hải

Đồng minh với Mỹ. (Tại sao không ?)

BTTD: Thực chất xã hội và đời sống dân Mỹ tốt đẹp hơn TQ hàng trăm lần. Ngoài Mỹ, Nhật không ai có thể giúp VN chống lại dã tâm xâm lược của bành trướng TQ!

Quốc gia duy nhất có thể giúp đỡ Việt Nam trước sự đe dọa của Trung Quốc không ai khác hơn là Mỹ. Quốc gia duy nhất có thể giúp đỡ Việt Nam trước sự đe dọa của Trung Quốc không ai khác hơn là Mỹ.

    Các sự kiện dồn dập xảy ra giữa Việt Nam với Mỹ thời gian vừa qua, từ chuyến thăm Mỹ của Phạm Quang Nghị, ủy viên Bộ chính trị đến chuyến thăm Việt Nam của hai thượng nghị sĩ Mỹ, John McCain và Sheldon Whitehouse, cho thấy triển vọng nâng cấp quan hệ giữa hai nước từ hợp tác toàn diện đến đối tác chiến lược có vẻ như gần kề. Ba sự kiện chính có thể sẽ xảy ra như là hệ quả của việc nâng cấp này là: Một, hiệp định thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP) có thể sẽ được ký kết sớm; hai, Việt Nam có thể sẽ được phép mua các loại vũ khí sát thương của Mỹ; và ba, quan trọng nhất, Mỹ sẽ đóng vai trò tích cực hơn trong việc giúp đỡ Việt Nam đối phó với những hành động xâm lấn ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông.
    Nếu tất cả các điều trên được diễn ra một cách suôn sẻ thì quả là một việc đáng mừng cho Việt Nam. Lý do đơn giản là Việt Nam không thể chống cự lại Trung Quốc một cách có hiệu quả nếu không có, một, vũ khí tối tân, và hai, sự giúp đỡ từ Mỹ.
    Về vũ khí, lâu nay Việt Nam chủ yếu mua từ Nga, nhưng ở đây lại có vấn đề: Nga không phải chỉ bán vũ khí cho Việt Nam mà còn bán cho cả Trung Quốc nữa. Hậu quả là những gì Việt Nam có, Trung Quốc cũng đều có. Hơn nữa, nhờ giàu hơn, Trung Quốc có thể mua vũ khí từ Nga với số lượng lớn hơn hẳn Việt Nam. Đó là chưa kể, sau mấy chục năm tập trung vào việc phát triển kỹ thuật quân sự, vũ khí do Trung Quốc tự chế tạo cũng có trình độ kỹ thuật rất cao. Đứng về khía cạnh vũ khí, Việt Nam không có lựa chọn nào khác ngoài việc mua từ Mỹ. Tuy nhiên, việc mua ấy sẽ không thể thành hiện thực được nếu chính phủ Mỹ vẫn bị ràng buộc bởi lệnh hạn chế bán các loại vũ khí sát thương cho Việt Nam vốn kéo dài từ mấy chục năm nay.
    Về đồng minh, lâu nay có vẻ như Việt Nam cố gắng ve vãn nhiều quốc gia nhưng thành thực mà nói, một, không có nước nào sẵn sàng đứng bên cạnh Việt Nam và chia lửa với Việt Nam trong trận đối đầu với Trung Quốc; và, hai, nếu muốn, họ cũng không đủ sức. Ngay trong khối ASEAN, những nước có thể đứng về phía Việt Nam cũng rất ít ỏi. Việt Nam chỉ có thể đi với những quốc gia có quyền lợi xung đột với Trung Quốc như Philippines, Malaysia và Brunei. Nhưng cả bốn nước hợp lại vẫn không phải là đối thủ với Trung Quốc. Đó là chưa kể giữa bốn nước này, mâu thuẫn về chủ quyền trên biển và đảo vẫn khá gay gắt. Ở châu Á, chỉ có hai quốc gia thực sự mạnh về cả kinh tế lẫn quân sự là Nhật Bản và Hàn Quốc, nhưng do những ràng buộc về pháp lý, Nhật Bản không thể đưa quân sang giúp Việt Nam trong trường hợp có chiến tranh. Trong khi đó, Hàn Quốc ở cái thế cũng rất bấp bênh: Trung Quốc có thể sử dụng Bắc Hàn để ngăn chận mọi nỗ lực quân sự của Hàn Quốc trong việc chống cự lại Trung Quốc.
    Bởi vậy, dù thích hay không thích, Việt Nam cũng nên thừa nhận một điều: quốc gia duy nhất có thể giúp đỡ Việt Nam trước sự đe dọa của Trung Quốc không ai khác hơn là Mỹ. Quan hệ đồng minh với Mỹ là con đường duy nhất để tự vệ của Việt Nam.
    Lấn cấn duy nhất của mối quan hệ ấy là quá khứ chiến tranh giữa hai nước. Đối với chính phủ Mỹ, thật ra, đó không phải là vấn đề. Tất cả các chính khách Mỹ đều theo chủ nghĩa thực dụng (pragmatism) và thực tế (realism). Câu châm ngôn cửa miệng của họ là: không có bạn vĩnh viễn cũng không có kẻ thù vĩnh viễn; chỉ có quyền lợi quốc gia là vĩnh viễn. Do đó, chính phủ Mỹ sẵn sàng bắt tay với Việt Nam, kẻ thù cũ của họ, để bảo vệ Biển Đông. Họ không bảo vệ Việt Nam. Họ chỉ bảo vệ Biển Đông. Và vì Biển Đông, họ sẵn sàng xem Việt Nam là một đồng minh chiến  lược.
    Nhưng trên thế giới, quan hệ đồng minh nào cũng dựa trên hai hoặc một trong hai nền tảng: quyền lợi và sự tin cậy.
    Giữa Việt Nam và Mỹ hiện nay có rất nhiều điểm chung về quyền lợi: Cả hai đều cần Biển Đông. Với Việt Nam, đó là vùng biển của Việt Nam, là một trong những nguồn lợi tức lớn của Việt Nam về phương diện kinh tế đồng thời cũng là danh dự và lòng tự hào dân tộc của Việt Nam về phương diện tinh thần. Với Mỹ, đó là con đường hàng hải quan trọng vừa có ý nghĩa về kinh tế vừa có ý nghĩa về quân sự. Mỹ cần bảo vệ Biển Đông, nhưng việc bảo vệ đó trở thành khó khăn, nếu không muốn nói là bất khả nếu Việt Nam chấp nhận nhượng bộ hoặc đầu hàng Trung Quốc.
    Tuy nhiên, một thứ quan hệ dựa trên quyền lợi không thể kéo dài và cũng không đủ mạnh để lôi kéo Mỹ. Nền tảng thứ hai của quan hệ đồng minh bao giờ cũng là sự tin cậy. Sự tin cậy trong chính trị khác với sự tin cậy giữa hai cá nhân vốn chỉ dựa vào tính cách. Trong chính trị, sự tin cậy chỉ được xây dựng trên nền tảng của những bảng giá trị chung cả hai quốc gia đều chia sẻ. Không phải ngẫu nhiên mà các quan hệ đồng minh sâu sắc và bền vững chỉ có thể tìm thấy giữa các quốc gia gần gũi với nhau về văn hóa, như giữa Mỹ và Anh, Úc, Tân Tây Lan, hoặc nhạt hơn một chút, giữa Mỹ và các quốc gia khác ở Âu châu. Cũng không phải ngẫu nhiên mà trong quá trình bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ lâu nay, Mỹ luôn luôn đưa vấn đề nhân quyền ra như một điều kiện. Không phải Mỹ muốn cứu một số cá nhân đang bị giam giữ trong nhà tù. Với chính phủ Mỹ, những cá nhân ấy hoàn toàn vô nghĩa. Điều quan trọng nhất là Mỹ muốn thấy ở Việt Nam những sự chia sẻ chung về các bảng giá trị văn hóa: tôn trọng quyền con người. Hơn nữa, chính phủ Mỹ cũng muốn dân chúng Mỹ nhận thấy điều đó.
    Có thể nói trở ngại chính trong việc nâng cấp quan hệ đồng minh giữa Việt Nam và Mỹ không phải ở Trung Quốc hay bất cứ nước nào khác mà chính là dân chúng Mỹ. Không nên quên vết thương của nhiều người Mỹ trong chiến tranh Việt Nam với 58.000 người chết vẫn chưa lành hẳn. Cái gọi là hội chứng Việt Nam trong một số thành phần dân chúng Mỹ vẫn còn sâu đậm. Những người ấy không dễ dàng để mặc cho chính phủ Mỹ muốn làm gì thì làm. Họ có những yêu sách của họ. Một trong những yêu sách ấy là: Việt Nam xứng đáng để làm bạn và để được bảo vệ. Việc tôn trọng nhân quyền là một thước đo chính. Không có một chính trị gia nào ở Mỹ dám bất chấp yêu sách chính đáng ấy của dân chúng Mỹ.
    Chắc chắn Việt Nam sẽ đáp ứng một số yêu sách về nhân quyền của chính phủ và dân chúng Mỹ bằng cách thả một số tù nhân chính trị hiện đang bị họ giam giữ. Tuy nhiên, vấn đề là họ có thực tâm hay không. Cho đến nay, về vấn đề này, Việt Nam vẫn chơi một trò rất lưu manh: Trước sức ép của Mỹ, họ thả một số người nhưng lại bắt một số người khác. Đó là điều họ từng làm. Tôi chỉ hy vọng, hiện nay, trước những thử thách sinh tử của đất nước, họ sẽ không chơi cái trò lưu manh vặt ấy nữa. Nếu không, cơ hội để cứu Việt Nam ra khỏi ách Bắc thuộc rất dễ biến thành mây khói.

    * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
    Theo VOA

    11 tháng 8, 2014

    Người Việt đang rất xấu

    BTTD: Đau buồn quá thôi ! Vì đâu nên nỗi ?

    Tại Moscow, trên nhiều mẫu quảng cáo cho thuê nhà có kết thúc bằng câu: “Người VN miễn hỏi”.

    TTO. Trong vài năm trở lại đây số lượng người VN đi du lịch nước ngoài mỗi năm một tăng nhanh, nhất là những 'mùa' du lịch như hè, Giáng sinh - tết Tây, tết ta... Và cũng từ đây, trong mắt của người nước ngoài, nhiều hình ảnh không hay của người VN đã xuất hiện và ngày càng rõ nét.


    Một thói xấu thường thấy: tiểu tiện nơi công cộng - Ảnh: Diệp Đức Minh 
    Điều này không những tạo nên sự trăn trở của những người bản xứ - nơi mà người Việt đến tham quan mà còn trở thành mối bận lòng của nhiều người có trách nhiệm với văn hóa Việt hôm nay.
    “Xin mời ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu”
    Hè năm ngoái, khi đi du lịch Thái Lan, vào một nhà hàng ăn buffet, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy cái biển ghi chữ tiếng Việt: “Xin mời ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 baht đến 500 baht. Xin cảm ơn!”.
    Chuyện ăn uống này đã thành câu chuyện buồn của khách du lịch Việt không chỉ ở Thái Lan mà còn cả ở Singapore. Tại Singapore, biển ghi bằng tiếng Việt (và chỉ có duy nhất tiếng Việt): “Lấy vừa đủ ăn”. Quả thật, phải vào tận nơi mới biết tại sao người ta phải trưng những cái biển đấy. Nhà hàng đông khách, ai ai cũng xếp hàng đợi đến lượt mình lấy đồ ăn. Bỗng dưng một cặp đôi người Việt từ đâu ùa tới chen ngang. Những người xung quanh chỉ biết lắc đầu cười. Hai người này lấy những năm, sáu con hàu, trong khi người phục vụ bàn đang tách từng con hàu một cho khách. Vào một nhà hàng khác thì lại gặp một anh người Việt ăn tham, bê mấy đĩa đồ ăn đầy bự về bàn, cứ như kiểu không lấy thì sợ ai “hốt” hết, ăn không hết rồi bỏ bê luôn.
    Có thể nhìn nhận đây đã trở thành một thói quen xấu của người VN. Một thói xấu gần như khó sửa. Người Việt bất chấp cái bụng của mình có thể ăn được bao nhiêu, mà ăn bằng “mắt”, lấy cho sướng tay, kể cả những món ăn lạ, không hợp khẩu vị, và để trên bàn ngồi ngắm nhìn như thành tích, rồi bỏ đi, trong ánh mắt vừa khó chịu vừa kinh ngạc của những người xung quanh. Lý giải cho điều này thật nhiều chuyện phải bàn. Thói quen? Sự nhận thức lệch pha về khả năng ước lượng? Hay sự sang trọng tức thời? Hoặc một yếu tố nào khác?

    Những tiếng xấu về ứng xử thiếu văn hóa của người VN ngày càng lan truyền mạnh mẽ. Sự thụt lùi về văn hóa đang trở thành một nạn lớn đối với thế hệ trẻ của đất nước. Đầu tiên chỉ là sự thiếu tôn trọng cá nhân nhưng sau đó sẽ thành sự thiếu tôn trọng, phân biệt đối xử cho quốc thể
    “Đi vệ sinh nhớ dội nước”
    Thêm một lần choáng nữa ở nhà vệ sinh khi tôi bắt gặp cái biển to tướng, đánh máy bằng tiếng Việt hẳn hoi “đi vệ sinh nhớ dội nước” được gắn trên một nhà hàng đồi cát trên đất Thái. Vẫn đáng chú ý là chỉ có mỗi tiếng Việt mà không có ngôn ngữ khác.
    Chuyện đi vệ sinh cũng là chuyện tế nhị, và với du khách người Việt thì phải luôn có sự nhắc nhở “giữ vệ sinh chung”, như nhắc trẻ mẫu giáo, nhưng cũng chỉ là “nước đổ lá khoai”. Họ cứ thẳng tiến “vào”, và đi “ra” tự nhiên, để người đến sau phải nhăn mặt bởi những gì người đi trước để lại. Đã có những chuyện cười ra nước mắt ở châu Âu, du khách Việt bị nhốt trong toilet, bởi muốn cửa mở ra thì phải có động tác giật nước xả.
    Còn chuyện xả rác bừa bãi thì nhiều vô kể. Hay gặp nhất là ở sân bay. Có lần tôi đang ở sân bay Đài Loan, vì thời tiết xấu nên bị hoãn chuyến bay lại 2 giờ. Sân bay đông người không đủ chỗ ngồi, rất nhiều người nước ngoài phải đứng. Thế mà một đoàn người Việt, toàn những người trẻ 8X, 9X lôi báo ra trải dưới sàn ngồi, lôi bài ra đánh reo hò ầm ĩ. Đến khi đứng dậy thì báo mỗi chỗ một mảnh, mặc đấy cho nhân viên sân bay dọn dẹp. Đúng hôm ấy, chủ đề tôi chia sẻ lại là: bản sắc văn hóa và mối quan hệ với hành vi ứng xử.
    Bài nói làm tôi ngậm ngùi lâu không hẳn chỉ vì sự cảm xúc quá lên khi trình bày về văn hóa người Việt mà đó là những gì thuộc về lòng tự trọng.
    “Sorry, turn back please”
    Tôi ít khi nói về những gì mình trải qua nếu mình có điều kiện hơn những cá nhân khác dù chỉ là một nhóm. Nhưng kinh nghiệm học tập tại Singapore từ những năm sau đại học khoảng 1999 - 2000 đến những cơ hội tập huấn về tư vấn ở một vài quốc gia như: Philippines, Malaysia hay xa hơn là Đan Mạch thì chuyện ứng xử đặc thù của người Việt vẫn là sự trăn trở tất bật trong suy nghĩ mỗi khi tình cờ gặp đồng hương xa xứ. Vừa mừng, vừa lo vì không biết mình có phải nhạy cảm quá đáng... Hay chuẩn bị gặp một tình huống đặc biệt nào đó trong cuộc sống từ người đồng hương ấy.

    Dép trong nhà vệ sinh công cộng cũng bị lấy cắp 
    Có lần tôi lang thang ở Singapore và tình cờ gặp một sinh viên rất trẻ được một giải thưởng công nghệ. Vốn đang nghiên cứu về nghệ thuật nói trước công chúng, tôi sẵn sàng nhận lời mời để tham gia buổi nhận thưởng của bạn ấy cách trung tâm TP 3 km. Cùng lên chuyến xe taxi do một tài xế người gốc Malaysia lái. Anh ta từ chối thẳng thắn, không chịu chở cả tôi và cậu sinh viên ấy khi hai lần đề nghị cài dây an toàn nhưng chàng trai cứ giả vờ không nghe thấy. Tôi hỏi cậu ta không nghe rõ à. Cậu bảo: Nghe chứ, nhưng bên mình có cần cài đâu. Đi có chút xíu cài chi cho mệt. Không chở thì đi xe khác...
    Có lần tôi lang thang ở Disneyland từ sáng sớm đến khuya chỉ để làm một thao tác khá đơn giản. Vốn khi học sau đại học ngành quản trị hành vi trong tổ chức, tôi muốn xem xét hành vi giám sát thương mại ở các khu vui chơi. Chọn Disneyland làm điểm đến, tôi kiên nhẫn chờ đợi, quan sát.
    Mọi sự cứ lặng lẽ trôi nếu như không có cảnh nao lòng và buốt dạ. Một du khách bị tống cổ ra khỏi vị trí cuối cùng khi chuẩn bị được dạo chơi để hàn huyên cùng chị hằng. Người phụ trách giám sát trưng ra bằng chứng là một hình ảnh. Ban đầu, vị khách ấy đứng sau khoảng 8 người khách Tây và 4 trẻ em trong nước (có lẽ là người Hồng Kông hay Trung Quốc). Nhưng hình ảnh ghi nhận từ camera cho thấy anh ta đã len lỏi hai lần để tiến hơn 12 bậc để được lên sớm. Hành vi ấy được thực hiện bằng cách khều người phía trước để ra hiệu tìm người quen, nhưng rồi khi đến vị trí mới, anh ấy lại “sorry” để tiếp tục thực hiện. Và người cuối cùng tìm được cũng không phải người quen.
    “Sorry, turn back please”. Câu hỏi “Anh đến từ VN?” cất lên bởi giọng lơ lớ của cô nhân viên giám sát làm tôi điếng người. Cái đau như vọng từ tiềm thức về hành vi công cộng bị xem thường hay sự xem thường chính mình của người Việt? (Còn tiếp)

    Và một chuyện xấu nữa có thể kể đến là việc đi mua sắm. Người Việt đi du lịch và mua sắm nhưng gần như không có nhiều kiến thức về hàng hóa. Do đó khi mua sắm, nhiều người đã trở thành “trưởng giả học làm sang”, mua sắm vô tội vạ, đua nhau mua theo kiểu “anh có gì ả có đó”, khi mua, lấy hàng chọn hàng vứt bừa bãi lộn xộn, bới tung cả lô hàng... chưa kể chuyện “rình” để ăn cắp vặt.

    Tháng 6.2013, một bức ảnh chụp biển cảnh cáo hành vi ăn cắp vặt có in tiếng Việt (dưới là dòng chữ dịch sang tiếng Nhật) gây xôn xao. Tấm biển cảnh cáo có nội dung: “Ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt thì bị phạt tù dưới 10 năm. Ngay khi phát hiện ăn cắp vặt thì chúng tôi sẽ thông báo cho cảnh sát ngay lập tức”.

    Tiếng xấu ngày càng lan truyền mạnh mẽ

    Tất nhiên không thể đánh đồng tất cả người VN đều mang những "tật" trên, nhưng đó cũng là một bộ phận không nhỏ. Và trong mắt không ít người ngoại quốc, nhiều trường hợp khách du lịch VN đã trở thành "con sâu làm rầu nồi canh". Những tiếng xấu về ứng xử thiếu văn hóa của người VN ngày càng lan truyền mạnh mẽ. Sự thụt lùi về văn hóa đang trở thành một tệ nạn lớn đối với thế hệ trẻ của đất nước. Đầu tiên chỉ là sự thiếu tôn trọng cá nhân nhưng sau đó sẽ thành sự thiếu tôn trọng, phân biệt đối xử cho quốc thể. Thử hỏi, với những tiếng xấu về văn hóa đó, làm sao thế hệ trẻ có đủ tự tin để hòa nhập và phát triển đất nước?

    Tính cách có một phần yếu tố di truyền, song một phần lớn khác là do ảnh hưởng của sự giáo dục (trong gia đình, nhà trường) và môi trường xã hội tác động đến. Do đó, tính cách ấy không thể bất biến được. Muốn thay đổi tính cách, con người cần phải đặt trong môi trường nhất định. Nếu như trong một cộng đồng, một xã hội được thắt chặt kỷ cương, đạo đức xã hội, pháp luật nghiêm minh, người thực thi pháp luật không nể nang bất cứ ai, tạo ra xã hội thực sự dân chủ, minh bạch thông tin thì những thói xấu như tham ăn, háo danh, sĩ diện, tùy tiện... sẽ khó có đất mà tồn tại.
    Ngoài ra, xã hội cần có sự tuyên truyền mạnh mẽ về việc chống lại các thói quen xấu đã, đang và có xu hướng được hình thành. Bản thân mỗi cha mẹ cần là một tấm gương sáng để con cái noi theo. Nhà trường cần chú trọng khâu rèn luyện đạo đức, nếp sống, thói quen cho trẻ. Bên cạnh dạy kiến thức, nhà trường và gia đình cần dạy dỗ nhiều hơn về văn hóa giao tiếp và ứng xử. Có như vậy mới góp phần đưa văn hóa VN trở thành một điểm sáng trong mắt bạn bè thế giới.
    PGS-TS Huỳnh Văn Sơn
    (Phó chủ tịch Hội Tâm lý học xã hội VN)

    Cha con 'người rừng' bây giờ ra sao?

    - Kỳ 2: Theo chân 'người rừng' đi rẫy

    (TNO) Vì sợ ở nhà “phải” chăn trâu nên hôm nào cũng vậy, không bảo không rằng, “người rừng” con Hồ Văn Lang lại hối hả lên rẫy từ sáng sớm. Hôm thì đi thăm đồi ngô, hôm thì đi chặt mây rừng.

     Buộc chặt nắm cơm, “người rừng” đã sẵn sàng lên đường
    Buộc chặt nắm cơm, “người rừng” sẵn sàng lên đường
    Ấn tượng bữa sáng chờ cơm
    Sáng sớm, không khí ở ngôi làng vùng cao thật lạnh lẽo, sương mù bao trùm khắp mọi nơi. Trên rừng, cành lá cây cối như được mặc thêm chiếc áo mới long lanh của những giọt sương. Lúc này, trong căn bếp nhỏ, anh Hồ Văn lang đang gói ghém cẩn thận nắm cơm cho một ngày đi rừng có dẫn theo chúng tôi.
    Mọi ngày, cứ khoảng 6 giờ 30 phút là “người rừng” Hồ Văn Lang đã tay xách nách mang lên đường. Riêng hôm nay, mấy đám cỏ gần nhà đã trụi, anh Hồ Văn Tri phải dắt con trâu đi ăn tận bãi cỏ ngoài đồng xa.
    Trong gia đình nghèo ấy lại có kỷ cương khiến người thành thị phải suy ngẫm: chưa đủ thành viên thì không một ai ăn trước. Điều này làm chúng tôi thật sự ấn tượng. Lúc ngồi đợi anh Tri về ăn sáng, nhìn đám trai làng lần lượt lên rẫy, trên khuôn mặt “người rừng” Lang lộ rõ vẻ bồn chồn, nóng lòng.
     Đi sâu trong rừng già mới có cây mây mọc, “người rừng” đang róc từng sợi mây
    Đi sâu trong rừng già mới có cây mây mọc, “người rừng” đang róc từng sợi mây
    Vậy là chuyến đi của chúng tôi với “người rừng” đúng 7 giờ mới xuất phát.
    Mon men qua hết đồi ngô lại tới đồi lúa. Xuyên thêm vài cánh rừng và lội qua 2 con suối, đôi chân “người rừng” Hồ Văn Lang luôn thoăn thoắt mà chúng tôi phải thở dốc từng hơi mới bắt kịp. Cuối cùng, sau hơn 2 tiếng đồng hồ hụt hơi lội bộ, chúng tôi cũng được tận mắt nhìn “người rừng” con hăng say chặt từng sợi mây rừng.
    “Tung hoành” giữa rừng già
    “Anh Lang không chịu ở nhà, cứ sáng sớm là đi rẫy liền, ở nhà anh sợ mình bảo đi chăn trâu, anh không dám. Mới ngày hôm qua, sau khi lên thăm rẫy ngô xong, anh Lang lại đi phát đường trên đám rừng già để đi rẫy cho gần, mọi khi thì phải lần mò theo bờ sông, xa lắm”, anh Tri trả lời cho lý do về việc anh trai mình ngày nào cũng ở trong rừng, cho dù hết việc tỉa lúa, tỉa ngô thì cũng tìm việc gì ở ngoài rừng mà làm chứ không về nhà sớm.
    Sau một hồi lâu xé rừng để đi sâu vào trong, cuối cùng “người rừng” cũng tìm thấy thứ mình cần tìm. Bỏ túi xách xuống đất, anh cẩn thận lấy chiếc rựa đã được mài bén ra, róc từng sợi mây rừng với những chiếc gai nhọn hoắc mọc khắp thân cây. Cứ khoảng độ 5 hay 10 phút, “người rừng” lại ngưng để tìm rút từng ngọn gai đã đâm vào tay mình. Cứ như thế, 1 sợi, 2 sợi… rồi chẳng mấy chốc đã được một bó. Trưa đến, “người rừng” ngồi nghỉ chân và rít từng hơi thuốc, lấy hòn đá ra mài cho cây rựa thêm phần sắc bén.
     Ngồi nghỉ chân, rít điếu thuốc và mài cho cây rựa thêm phần sắc bén
    Ngồi nghỉ chân, rít điếu thuốc và mài cho cây rựa thêm phần sắc bén
    Anh Tri kể: “Những ngày đầu về sống với gia đình, khi đi rẫy mình phải dẫn anh Lang đi theo, lúc đó mình phải chỉ cái nào thì cần hái, cần chặt để về bán lấy tiền. Cũng như vậy mà đường lên nương, xuống rẫy anh mới nhớ. Bây giờ thì đỡ lắm rồi, anh có thể tự đi một mình mà không cần ai dẫn hết”. Đặc biệt, lúc mới về, anh Lang ăn trầu liên tục, một ngày cũng phải cho anh cả buồng cau mới đủ. Giờ anh bỏ ăn trầu rồi, chỉ hút thuốc thôi, vì vậy nên giờ anh hòa nhập nhanh hơn với cộng đồng người Cor, với gia đình và ngôi làng mình”.
    Hôm đó, “người rừng” con đã chặt được bó mây to tướng, thế nhưng khi vác trên vai đi ngang qua con suối, anh Lang tiếp tục dừng lại để trổ tài săn bắt của mình. Mấy chú ếch và cua đã trở thành mồi ngon cho gia đình anh Lang buổi tối hôm đó.
    Ngày nào cũng vậy, sau một ngày trời “tung hoành” trong chốn rừng già heo hút, tối đến, anh Lang lại trở về nhà với những công việc rất “nữ công gia chánh”, từ dọn dẹp nhà cửa, đến chuẩn bị cho một bữa cơm có thịt, rồi thậm chí rửa chén…
    (Còn tiếp)
    Trác Rin

    Việt Nam bàn chính sách đối ngoại đa phương

    BTTD: Quan hệ đa phương là xu thế tất yếu tuy nhiên cũng phải “chọn bạn tốt mà chơi”, “quân không cốt đông, chỉ cốt tinh”. Chọn nhầm “giặc là bạn” thì là suy vong.

     Cần, cần lắm dẫu 01 chến hữu hoặc 01 đồng minh đúng nghĩa !
    Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh
    Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh

    Hội nghị đầu tiên bàn về chính sách đối ngoại đa phương trong thời kỳ hội nhập quốc tế toàn diện sẽ diễn ra sáng 12/8 tại Hà Nội.

    Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng sẽ có bài phát biểu tại phiên khai mạc, dấu hiệu cho thấy tầm quan trọng và sự quan tâm của Chính phủ đối với sự kiện này.
    Gần 200 đại biểu đại diện cho các bộ, ngành, địa phương và học giả quốc tế, trong đó có nguyên Tổng Giám đốc WTO Pascal Lamy, nguyên Phó Tổng thư ký LHQ Jayantha Dhanapala, nguyên Bộ trưởng Ngoại giao Singapore George Yeo, sẽ thảo luận chặng đường gần 30 năm đối ngoại của Việt Nam vừa qua, bao gồm cả những thành tựu và bài học.
    Các đại biểu Việt Nam có cơ hội trao đổi kinh nghiệm với các chuyên gia hàng đầu quốc tế về hoạch định và thực tiễn triển khai đối ngoại đa phương.
    Hội nghị lần này diễn ra trong bối cảnh ngoại gia đa phương trở thành xu thế tất yếu và ngày càng có vai trò quan trọng trong quan hệ quốc tế trong cục diện thế giới đa trung tâm đang được hình thành.Hội nghị còn nhằm mục tiêu thống nhất nhận thức và hành động của các cấp, các ngành và địa phương trong triển khai các hoạt động đối ngoại đa phương trong thời kỳ mới.
    Những nội dung của Hội nghị sẽ gợi mở những biện pháp nhằm nâng tầm đối ngoại đa phương của Việt Nam, tăng cường đóng góp của Việt Nam với những quan tâm chung của quốc tế và khu vực, nhất là trong 5-10 năm tới khi Việt Nam đảm nhiệm nhiều trọng trách quốc tế.
    Bài học từ ngoại giao đa phương
    Trả lời báo chí trước thềm Hội nghị, Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh cho hay, chúng ta đã sớm tham gia các hoạt động ngoại giao đa phương để bảo vệ độc lập, chủ quyền đất nước, điển hình là Hội nghị Geneva về đình chỉ chiến sự tại Việt Nam năm 1954.
    Qua các hoạt động ngoại giao đa phương, Việt Nam đã rút ra nhiều kinh nghiệm và bài học, trong đó có bài học giữ vững đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa các mối quan hệ, qua đó tạo được thế đứng tại các diễn đàn đa phương.
    Việt Nam cũng nắm bắt được xu thế, mối quan tâm chung của các nước và xử lý hài hòa giữa lợi ích giữa các nước với nước ta.
    Bài học về sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa song phương và đa phương. Đây là mối quan hệ tương hỗ. Tạo dựng quan hệ tốt trong song phương sẽ thúc đẩy quan hệ đa phương trong khi quan hệ tốt trên diễn đàn đa phương góp phần làm sâu sắc thêm quan hệ song phương.
    Chúng ta hình thành một tư duy dài hạn, cách tiếp cận đa ngành đối với những vấn đề đa phương, từ đó huy động được sức mạnh của tất cả các ngành tham gia hoạt động ngoại giao đa phương.
    Trong thời gian tới, hoạt động ngoại giao đa phương không nằm ngoài mục tiêu tham gia một cách tích cực, chủ động, đóng góp chung vào công việc của thế giới như duy trì hòa bình, ổn định, xử lý những thách thức chung đồng thời cũng góp phần duy trì hòa bình, ổn định cho công cuộc phát triển đất nước.
    Theo Hải Minh
    Chinhphu.vn

    Ngành nghề cấm đầu tư: Chờ mãi các bộ không trả lời!

    Bộ trưởng Bùi Quang Vinh nói “chờ mãi không có bộ nào trả lời” về danh mục cấm đầu tư...

    Ngành nghề cấm đầu tư: Chờ mãi các bộ không trả lời!
    “Tôi thấy hơi đặc biệt, rất cam go, có lẽ do quá phức tạp”, Bộ trưởng Vinh than thở. Ông cũng cho biết sẽ có công văn hỏa tốc gửi các bộ để tháng 9 có thể tập hợp được danh mục cấm đầu tư trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội xem xét trước khi trình Quốc hội.
    NGUYÊN HÀ
    Danh mục cấm đầu tư là vấn đề lớn mà giờ phút này sao chưa có, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Văn Hiện sốt ruột phát biểu tại phiên họp sáng 11/8 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
    Đây cũng là băn khoăn của đa số các vị khác khi cho ý kiến về một số vấn đề lớn của dự án Luật Đầu tư (sửa đổi).

    Theo Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Giàu, hiện nay, danh mục cấm đầu tư, cấm kinh doanh và kinh doanh có điều kiện vẫn đang phải chờ các cơ quan liên quan tiến hành rà soát.

    Bên cạnh đó, danh mục ngành, nghề đầu tư có điều kiện áp dụng đối với nhà đầu tư trong nước, nhà đầu tư nước ngoài cũng giao Chính phủ rà soát, tập hợp và công bố sau khi báo cáo Ủy ban thường vụ Quốc hội xem xét, cho ý kiến.

    Nhấn mạnh tinh thần công dân được tự do kinh doanh ngành nghề mà pháp luật không cấm, Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu đề nghị ngành nào cấm đầu tư phải ghi ngay vào luật. “Giờ dự thảo lẽ ra phải có danh mục cấm này rồi mà chưa làm kịp thì trong tháng 9 phải có”, Phó chủ tịch yêu cầu.

    Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Văn Hiện cho rằng giải thích vẫn đang chờ tập hợp ngành nghề cấm đầu tư là không ổn. “Cách làm thế này là không được”, ông Hiện nhấn mạnh.

    Tuy nhiên, trong bối cảnh nền kinh tế năng động như hiện nay, ông Hiện cho rằng có thể khó có thể xác định ngay được hết các ngành cần phải cấm đầu tư. Vì thế dự luật có thể mở ra hướng trong điều kiện nhất định nào đó thì Chính phủ quy định và phải được Ủy ban Thường vụ Quốc hội phê chuẩn, sau đó trình Quốc hội tại kỳ họp gần nhất.

    Theo Trưởng ban Dân nguyện Nguyễn Đức Hiền, quy định ngành nghề cấm đầu tư và đầu tư có điều kiện chính là linh hồn của luật, nhưng lại chưa cụ thể và rõ ràng.

    Dự luật cần quy định ngành nghề nào phải có điều kiện và điều kiện như thế nào, trên cơ sở đó đó có thể giao Chính phủ quy định danh mục, ông Hiền góp ý.

    Cũng sốt ruột về sự thiếu cụ thể của ngành nghề cấm đầu tư, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý phát biểu, Luật Đầu tư (sửa đổi) là dự án luật rất quan trọng thực hiện quyền công dân trong làm ăn sinh sống. Nên nhiều nội dung phải quy định ở luật chứ không thể giao chính phủ.

    Thừa nhận sự chậm trễ trong tập hợp danh mục cấm đầu tư, song Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nói rõ nguyên nhân chính là do “chờ mãi không có bộ nào trả lời”.

    Cầm trên tay một tập tài liệu khá dày về các ngành nghề cấm đầu tư hiện tại do bộ này tập hợp từ vài tháng trước, ông Vinh cho biết cả Bộ và Ủy ban Kinh tế đã có văn bản yêu cầu các bộ ngành rà soát nhưng không có bộ nào trả lời.

    Bộ trưởng Vinh cũng cho biết ông đã đề nghị Thủ tướng chỉ đạo các bộ, nhưng đến hôm nay mới nhận được văn bản trả lời của Bộ Quốc phòng, Bộ Tư pháp và Thanh tra Chính phủ, mà đây là ba bộ không có nhiều danh mục ngành nghề cấm.

    “Tôi thấy hơi đặc biệt, rất cam go, có lẽ do quá phức tạp”, Bộ trưởng Vinh than thở. Ông cũng cho biết sẽ có công văn hỏa tốc gửi các bộ để tháng 9 có thể tập hợp được danh mục cấm đầu tư trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội xem xét trước khi trình Quốc hội.