Trang

15 tháng 6, 2014

Biển Đông nóng:TQ có dấu hiệu sử dụng vũ khí!

(Bình luận quân sự) - Tương tự vụ cướp đảo Gạc Ma, Trung Quốc muốn cướp được biển, đảo mà không có chiến tranh lớn để tránh sa lầy.
26 năm trước, ngày 14/3/1988, trên vùng biển thuộc Quần đảo Trường Sa của chúng ta, Hải quân Trung Quốc đã huy động hàng chục tàu chiến tấn công vào lực lượng Hải quân Việt Nam đang triển khai xây dựng công trình giữ đảo.
Lực lượng của Trung Quốc có 12 tàu chiến gồm: 1 tàu khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo, 2 tàu đổ bộ, 3 tàu vận tải hỗ trợ LSM, tàu đo đạc, tàu kéo và 1 pông tông lớn.
Hải quân Việt Nam gồm 3 tàu vận tải HQ 604, HQ 605 và HQ 505 trang bị súng 12ly7 cùng 70 chiến sỹ công binh của trung đoàn công binh 83 và 4 tổ chiến đấu gồm 22 người của lữ 146.
Với lực lượng trên, Trung Quốc đã nổ súng, phóng tên lửa vào 3 con tàu này của Việt Nam để cướp đảo.
Khoảng một tháng sau vụ Trung Quốc cướp đảo Gạc Ma, hải quân Việt Nam đưa 35 chiến sĩ công binh và 7 chiến sĩ hải quân cùng vật liệu xây dựng lên đá Len Đao, xây nhà đánh dấu chủ quyền.
Lặp lại kịch bản Gạc Ma, trong ngày 16/3, Trung Quốc đưa 7 tàu chiến và nhiều xuồng nhỏ bao vây uy hiếp số quân Việt Nam trên đá. Tuy nhiên, lần này Việt Nam cho 7 máy bay chiến đấu từ đất liền bay ra hỗ trợ các chiến sĩ hải quân nên số tàu chiến của Trung Quốc phải bỏ đi, đụng độ không xảy ra, phía Việt Nam giữ được đảo đá và hoàn thành việc xây dựng nhà trên đá.
Vấn đề rút ra ở đây là sự độc ác, tàn bạo, dã man của Trung Quốc là bản chất vốn có của lính Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Để cướp đất, cướp đảo, cướp biển của người khác thì chúng có thể làm bất cứ điều gì ngoài quy ước, đạo lý. Đừng nghĩ rằng Trung Quốc sẽ không làm gì vì quy ước, ký kết, thỏa thuận, đạo lý…mà Trung Quốc sẽ làm tất cả khi họ có thể.
CSB và Kiểm ngư Việt Nam cảnh giác cao độ
Cậy đông, cậy mạnh, “lấy thịt đè người” của Trung Quốc lại một lần nữa được bộc lộ rõ nét trong vụ giàn khoan Hải Dương 981. Đồng bào cả nước đang rất chăm chú theo dõi tình hình trên Biển Đông khi một lực lượng tàu bé nhỏ của CSB, KN Việt Nam phải đối đầu với một lực lượng lớn bao gồm cả tàu chiến của Trung Quốc quanh giàn khoan Hải Dương 981.
Trước việc giàn khoan Hải Dương đã lùi ra xa bờ biển Việt Nam, trước việc Trung Quốc đưa vấn đề giàn khoan ra Liên Hiệp quốc, trước việc Tờ "Thời báo Hoàn Cầu" do Đảng CS Trung Quốc quản lý, ngày 10/6 đăng bài viết nhan đề "Trỗi dậy hòa bình không mâu thuẫn với sử dụng vũ lực, bảo vệ chủ quyền có thể nổ súng" của tác giả Trương Kiến Cương, chủ nhiệm Phòng nghiên cứu chiến lược chính trị biển, Đại học Hải dương Quảng Đông; trước sự việc tình hình Ukraine và Irac căng thẳng, đặc biệt hôm nay đã xuất hiện tàu pháo của Trung Quốc giả dạng tàu Hải cảnh mang số hiệu 13 có trang bị 4 ụ pháo 72 ly áp sát tàu chấp pháp Việt Nam thì khả năng Trung Quốc nổ súng vào tàu CSB hay tàu KN của Việt Nam là rất khó lường.
Tàu chiến trang bị 4 pháo loại 72 ly giả dạng tàu Hải cảnh Trung Quốc đang hung hăng là rất nguy hiểm cho tàu chấp pháp Việt Nam. Hãy cảnh giác để đối phó.
Tàu chiến trang bị 4 pháo loại 72 ly giả dạng tàu Hải cảnh Trung Quốc đang hung hăng là rất nguy hiểm cho tàu chấp pháp Việt Nam. Hãy cảnh giác để đối phó.
Đây là khả năng dùng “xung đột nhỏ, xung đột hạn chế” để tranh chấp chủ quyền của giới diều hâu Trung Quốc, là một âm mưu cực kỳ nguy hiểm.
Trung Quốc muốn “dùng xung đột hạn chế” để biến sự đã rồi, đồng thời, đe dọa Việt Nam làm cho Việt Nam sợ mà không dám đánh trả để đòi lại những gì chúng đã cướp vì sẽ gây ra “xung đột lớn”. Như vậy có nghĩa là Trung Quốc muốn cướp được biển, đảo mà không có chiến tranh lớn để tránh sa lầy.
Tuy nhiên, bất kỳ “xung đột quân sự hạn chế” hay xung đột quân sự lớn, mở rộng mà Trung Quốc gây ra để xâm lược biển đảo của Việt Nam là do Trung Quốc toan tính, Việt Nam không cần quan tâm. Chỉ cần biết rằng Việt Nam sẽ đánh lại bằng tất cả sức mạnh, ý chí quyết tâm để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng.
Vì vậy, lực lượng CSB và KN Việt Nam phải cảnh giác và trước tiên phải tính đến phương án bảo vệ mình, đáp trả xứng đáng, quyết không để rơi vào tình thế như năm 1988 ở Trường Sa.
Trang bị vũ khí của tàu Cảnh sát biển là súng 25 ly trở xuống, nhưng Hải cảnh Trung Quốc (CSB) lại trang bị súng 72 ly là bất chấp luật quốc tế. Đối đầu với kẻ bất chấp, độc ác, tàn bạo, dã man như Trung Quốc thì chúng ta không thể chủ quan với tính mạng, tài sản của mình, phải chuẩn bị vũ khí hoặc những thứ tương xứng để đáp trả, thay vì “vận động xua đuổi” chuyển sang “vận động tác chiến” để đưa đối tượng vào trong tầm sử dụng hỏa lực dễ dàng khi chúng nổ súng trước.
Khi Trung Quốc rất tàn bạo và độc ác, lại cậy mạnh, nguy hiểm hơn là tự cho rằng mình mạnh thì không có điều gì mà Trung Quốc không làm, không ra tay. Cảnh giác đề phòng và sẵn sàng giáng trả là sự sống còn cho bất cứ lực lượng nào, quốc gia nào quan hệ với Trung Quốc.
  • Lê Ngọc Thống

Thông tư của TANDTC cao hơn Nghị định của Chính phủ?


* Nhà báo dự tòa phải có “giấy phép con”

Từ hôm nay (16.6), chỉ những người được cấp Thẻ nhà báo (TNB) và có giấy giới thiệu của cơ quan mới được quyền tác nghiệp tại tòa án.

Theo Thông tư 01/2014 của TAND tối cao quy định về nội quy phiên tòa (có hiệu lực từ 16.6), nhà báo tham dự để đưa tin về diễn biến phiên tòa phải xuất trình TNB và giấy giới thiệu công tác. Giấy giới thiệu phải nộp cho thư ký phiên tòa tại bàn thư ký chậm nhất là 15 phút, trước giờ khai mạc phiên tòa.
Trao đổi với Thanh Niên, ông Nguyễn Sơn, Phó chánh án TAND tối cao, cho rằng việc này xuất phát từ thực tế có nhiều phóng viên, nhà báo tới tham dự các phiên xét xử của tòa án nhưng chỉ để nghe thông tin cho biết, chứ không tác nghiệp, viết bài đăng báo. “Thế nên báo nào đưa tin thì phải có giấy giới thiệu của cơ quan. Còn TNB thì theo quy định khi tới làm việc tại tòa án thì anh phải xuất trình thôi”, ông Sơn nói.
Luật sư Nguyễn Văn Hậu, Phó chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM, cho rằng quy định đối với hoạt động báo chí tại thông tư trên đang bị “vênh” với Nghị định 51/2002 của Chính phủ quy định chi tiết thi hành luật Báo chí. Theo điều 8 nghị định này thì nhà báo “được hoạt động nghiệp vụ lấy tin, chụp ảnh, quay phim, ghi âm tại các phiên tòa xét xử công khai, được dành chỗ ngồi riêng, được liên lạc trực tiếp với các thẩm phán, luật sư để lấy tin, phỏng vấn theo quy định của pháp luật”.
“Theo quy định của luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật, cùng một vấn đề mà có quy định khác nhau thì phải áp dụng văn bản pháp lý cao hơn, ở đây là Nghị định 51/2002, tức là áp dụng theo luật chuyên ngành. Không thể nào lại có chuyện hiệu lực của thông tư cao hơn nghị định của Chính phủ”, luật sư Hậu phân tích.
Luật sư Hậu cũng cho rằng quy định về quyền hạn của nhà báo được nêu rõ trong luật Báo chí, việc buộc nhà báo đến tòa ngoài xuất trình TNB còn phải có “giấy phép con” là giấy giới thiệu đã đi ngược lại với chủ trương cải cách hành chính, đơn giản hóa giấy tờ của Đảng và Nhà nước. "Tôi cho rằng, Cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật Bộ Tư pháp cần phải vào cuộc kiểm tra tính hợp pháp hợp hiến đối với Thông tư 01 của TAND tối cao”, ông Hậu nói.
  Thái Sơn - Hoàng Trang (TNO)

Bao người “khóc cười theo mệnh nước nổi trôi”?


Tại hội đồng thi trường THPT Thái Lão, huyện Hưng Nguyên (Nghệ An), môn sử có một thí sinh dự thi. Ảnh: VVN
Tại hội đồng thi trường THPT Thái Lão, huyện Hưng Nguyên (Nghệ An), môn sử có một thí sinh dự thi. Ảnh: VVN
Nhìn hình ảnh một thí sinh đơn độc ngồi làm bài thi môn sử trong phòng thi trống trải ở nhiều địa phương trong kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông vừa qua, có lẽ không ai không thấy ngậm ngùi. Ngậm ngùi cho quốc sử, ngậm ngùi cho môn sử ở nước ta. Rồi từ ngậm ngùi chuyển qua âu lo cho tương lai: với cái đà học sinh ngoảnh mặt với lịch sử nước nhà thế này, với nền giáo dục coi nhẹ khoa học xã hội trong đó có môn sử thế này, liệu mai này còn bao người Việt biết “khóc cười theo mệnh nước nổi trôi” hay thờ ơ chỉ biết mạnh ai nấy sống?
Nhớ hồi nhỏ học lịch sử, những tâm hồn non trẻ từng mê mẩn, buồn vui với những câu chuyện bi hùng trong lịch sử dân tộc: chuyện Thánh Gióng bỗng lớn như thổi để đánh giặc Ân, đánh giặc xong cưỡi ngựa về trời; chuyện Hai Bà Trưng khởi nghĩa chống ách đô hộ tàn ác của giặc Tàu và tên thái thú Tô Định; chuyện Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, dựng nền độc lập; chuyện Đinh Bộ Lĩnh phất cờ lau tập trận, dẹp loạn 12 sứ quân, lập nên nước Đại Cồ Việt và xưng hoàng đế; chuyện Lý Thường Kiệt với tuyên ngôn “Nam quốc sơn hà, Nam đế cư”, đánh tan giặc Tống; chuyện chàng thiếu niên Trần Quốc Toản bóp nát quả cam trong tay vì nhỏ tuổi không được tham gia bàn chuyện đánh giặc Nguyên ở hội nghị Bình Than; chuyện Trần Bình Trọng trong tay giặc vẫn dõng dạc “thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”; chuyện Nguyễn Phi Khanh trên đường lưu đày qua đất giặc, khuyên con là Nguyễn Trãi trở về lo báo thù nhà; chuyện Lê Lai liều mình cứu chúa; Nguyễn Trãi với Bình Ngô đại cáo; Quang Trung đại phá quân Thanh… 
Bao nhiêu câu chuyện lịch sử là bấy nhiêu lần những trái tim non trẻ lúc đau thương phẫn nộ vì quân giặc bạo tàn với dân mình, lúc tự hào về truyền thống bất khuất của cha ông, để từ đó lớn lên biết “khóc cười theo mệnh nước”.
Giờ thì học sinh quay lưng với môn sử. Tại sao và trách ai? Không thể trách học sinh, không thể trách người trẻ, khi những nhà quản lý giáo dục từng coi việc hàng loạt bài thi sử bị điểm 0 năm kia là chuyện bình thường. Và cũng bình thường nốt khi học sinh xé tập làm bông giấy tung lên ăn mừng khi biết sẽ không thi môn sử. 
Trách nhiệm trước tiên phải đặt trên vai người lớn, trên vai những ai đã biến môn sử trong nhà trường thành một môn phụ, một môn thi tự chọn sau khi đã biến nó từ một môn học hấp dẫn, có khả năng hun đúc lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc thành môn học thuộc lòng xơ cứng những sự kiện và số liệu; biến môn quốc sử đầy sức sống cuồn cuộn, đầy nước mắt và nụ cười theo dòng chảy mấy ngàn năm của dân tộc thành một môn chính trị khô khan, tập trung vào quãng thời gian lịch sử ngắn ngủi gần đây. Không thể nhận xét khác đi khi đọc ba câu hỏi trong đề thi sử năm nay.
Đã có bao nhiêu hội thảo, bao nhiêu báo cáo, bao nhiêu nghị quyết hay ho về bồi bổ, xây dựng bản sắc văn hoá dân tộc, nhưng ý chí chính trị trong nghị quyết, báo cáo, hội thảo và thực tiễn giáo dục dường như mỗi bên đi mỗi ngả. 
Liệu người Việt mai này sẽ mang bản sắc gì khi một trong những phương tiện quan trọng nhất để con người hiểu và gắn bó với cội nguồn của mình, bản sắc dân tộc của mình từ khi còn trẻ, là giáo dục lịch sử, lại bị coi nhẹ như vậy? 
Liệu với cách giáo dục nghiêng lệch hiện tại, rồi ra chúng ta sẽ có một thế hệ rất có thể biết làm giàu cho bản thân mình, nhưng còn chung tay làm giàu cho cả đất nước, góp phần làm cho cả dân tộc mạnh lên thì chưa chắc?
Hình ảnh một thí sinh ngồi đơn độc làm bài thi sử trong kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông năm nay, xét về nhiều góc độ, thật ám ảnh. Liệu hình ảnh ấy có báo hiệu một tương lai sáng sủa nào cho dân tộc khi không biết mai này còn bao người biết “khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi!”(*).
Đoàn Khắc Xuyên - Người Đô Thị

Nga chuẩn bị cắt nguồn cung khí đốt cho Ukraine


Công nhân làm việc tại trạm khí đốt "Uzhgorod", gần làng Chaslivci, lân cận thành phố Uzhgorod, phía tây Ukraine. (Ảnh: AFP/TTXVN)
Công nhân làm việc tại trạm khí đốt "Uzhgorod", gần làng Chaslivci, lân cận thành phố Uzhgorod, phía tây Ukraine. (Ảnh: AFP/TTXVN)

Một nguồn tin Chính phủ Ukraine nói: “Cuộc đàm phán đã kết thúc mà không có kết quả. Không rõ liệu khi nào các cuộc đàm phán mới sẽ diễn ra."

Theo AFP, ngày 15/6, cuộc đàm phán khí đốt giữa Nga và Ukraine do Liên minh châu Âu (EU) làm trung gian đã kết thúc mà “không có kết quả” hay đạt được bất cứ thỏa thuận nào về thời điểm hai bên có thể gặp lại nhau.

Một nguồn tin Chính phủ Ukraine nói: “Cuộc đàm phán đã kết thúc mà không có kết quả. Không rõ liệu khi nào các cuộc đàm phán mới sẽ diễn ra."

Tham gia đàm phán có Ủy viên Năng lượng EU Guenther Oettinger, Thủ tướng Ukraine Arseniy Yatsenyuk và người đứng đầu Tập đoàn khí đốt quốc gia Gazprom của Nga.

Trước đó, Nga đã dọa sẽ cắt nguồn cung khí đốt cho Ukraine vào 6 giờ GMT ngày 17/6 nếu hai bên không đạt được thỏa thuận nào./.


Theo Vietnam+

3 cơn địa chấn của World Cup

PNO - Bóng đá hấp dẫn vì luôn ẩn chứa bất ngờ. Sân cỏ Brazil năm nay mới qua 3 ngày đấu nhưng đã kịp chứng kiến 3 cơn địa chấn… không tưởng.

 Đến nay, mọi thứ về trận cầu “kinh hoàng” Tây Ban Nha thua Hà Lan 1-5 dường như vẫn còn nóng sốt. Trước trận đấu, giới chuyên môn nhận định với thực lực hiện nay, đoàn quân da cam khó đòi lại món nợ thua các chàng trai xứ sở bò tót trong trận chung kết World Cup 4 năm về trước trên đất Nam Phi.
43 phút của đầu tiên của trận đấu đã diễn ra như dự đoán. Trừ pha té ngã đóng kịch của Diego Costa đem về cho Tây Ban Nha bàn mở tỉ số, các học trò của HLV Vicente del Bosque làm chủ thế trận và suýt nhân đôi cách biệt sau pha đối mặt thủ môn Cilessen của David Silva.
Robin van Persie tái hiện "những người Hà Lan bay" bằng bàn thắng tuyệt hảo - Ảnh: GOAL
Mọi sự thay đổi vào gần cuối hiệp 1. Robin van Persie tái hiện “những người Hà Lan bay” của bộ ba kinh điển Marco van Basten – Ruud Gullit – Frank Rijkaar một thời bằng cú bay người đánh đầu nối tuyệt đẹp sau đường chuyền chớp nhoáng sắc như dao cạo của Daley Blind, làm tung lưới thủ thành Iker Casillas.
Từ đây cho đến hơn 45 phút thi đấu còn lại, đoàn quân của Vicente del Bosque rơi vào bẫy chiến thuật của người đồng nhiệm Louis van Gaal. Hai cú đúp của Persie và Robben cùng bàn thắng bằng đầu của Vrij khiến Tây Ban Nha tan tác. Nếu phía Hà Lan dứt điểm tốt hơn nữa, có thể Tây Ban Nha đã thua đến… 1-8!
Cơn địa chấn thứ hai xảy ra trong trận Uruguay - Costa Rica vào rạng sáng 15/6. Đội bóng bé hạt tiêu Trung Mỹ được xem là lót đường ở bảng D “tử thần”, khó có thể làm nên chuyện trước Uruguay có hai lần vô địch thế giới, lại đang sở hữu dàn ngôi sao sáng giá gồm Suarez (không ra sân trận này do còn chấn thương), Forlan, Cavani…
Costa Rica làm nên lịch sử với trận thắng 3-1 trước Uruguay - Ảnh: NDTV
Mọi sự tưởng như an bài đối với Costa Rica khi trong hiệp 1, Cavani mở tỉ số cho Uruguay từ chấm 11m. Sang hiệp 2, người hâm mộ “miệng chữ A, mắt chữ O” khi chứng kiến Costa Rica lội ngược dòng, liên tục chọc thủng lưới thủ thành Muslera. “Ông lớn” Uruguay thua ngược “tiểu tốt” Costa Rica 1-3, thật khó tin nhưng đó là sự thật!
Bất ngờ tương tự là trận đầu tiên ở bảng C vào đêm 14/6 giữa Colombia và Hy Lạp. Về đẳng cấp, hai đội được đánh giá ngang ngửa nhau. Colombia có phần thua sút hơn khi thiếu vắng “đôi chân pha lê” đắt giá Falcao.
Tuyển Clolombia làm nên cơn địa chấn thứ ba của Wolrd Cup 2014, tính đến ngày 15/6 - Ảnh: Aljazeera
Thế nhưng, sau bàn thắng duy nhất ở hiệp 1, sang hiệp 2, đội bóng Nam Mỹ tiếp tục chọc thủng lưới đối thủ đến từ xứ sở thần Zeus thêm 2 bàn nữa. Ít ai tin rằng đội bóng từng vô địch Euro 2004 sau 10 năm lại thua thảm thiết trước một đối thủ hạng trung đến từ khu vực Tây Bắc của Nam Mỹ…
QUANG HUY

Vì sao đại biểu hỏi thẳng, bộ trưởng trả lời loanh quanh?

TT - Phần trả lời chất vấn của các bộ trưởng tại kỳ họp Quốc hội lần này đã để lại dư âm không tốt, dư luận cho rằng chất lượng trả lời chất vấn ngày càng đi xuống.

GS Nguyễn Minh Thuyết
GS NGUYỄN MINH THUYẾT (nguyên phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội):
Hoạt động chất vấn sẽ mất sức hút
Là một cử tri theo dõi các phiên chất vấn vừa qua ở Quốc hội, cá nhân tôi thấy rất không hài lòng, nói nôm na theo ngôn ngữ bình dân thì các bộ trưởng trả lời rất chán. Tôi thấy các đại biểu Quốc hội đã nêu rất nhiều câu hỏi nóng hổi, bức xúc của cuộc sống. Đó là những câu hỏi mà chính người dân muốn đặt ra cho các vị bộ trưởng, các thành viên Chính phủ. Nhiều vị đại biểu Quốc hội đã nắm rất chắc vấn đề, chuẩn bị kỹ nội dung, đặt ra nhiều chất vấn sắc sảo. Nhưng đáng buồn là hầu hết bộ trưởng đều phúc đáp như đang trả lời cho những người không biết gì, cứ nói lấy được mà thôi.
Trước Quốc hội không thể nói cho qua chuyện
Ông bộ trưởng Bộ Tài chính thì rất chậm rãi, nói những chuyện ai cũng biết rồi, nhưng có những nội dung quan trọng lại trả lời không đúng. Ví dụ như vấn đề nợ công, ông bộ trưởng đáp rằng vẫn an toàn, nhưng sau đó chính chủ tịch Quốc hội khẳng định nợ công đã đe dọa an ninh tài chính quốc gia. Tôi nghĩ bộ trưởng đứng trước Quốc hội không thể nói không đúng, không thể né vấn đề, bởi đại biểu Quốc hội là đại diện cho dân quyết định nhiều vấn đề hệ trọng của quốc gia, người ta cần biết sự thật. Bộ trưởng không thể nói với đại biểu Quốc hội theo kiểu “đánh trâu qua rào” được.
Với ông bộ trưởng Bộ Giáo dục - đào tạo, điều đại biểu và cử tri mong muốn là nếu bộ trưởng sai, hoặc là thuộc cấp sai thì trước Quốc hội, bộ trưởng nên mạnh dạn nhận sai. Đằng này ông lại nói con số 34.000 tỉ đồng là của chuyên viên cấp vụ, rồi anh em bị khớp nên nói thế. Ông quên mất rằng cách đây vài năm Bộ Giáo dục - đào tạo từng đưa ra một dự án 70.000 tỉ đồng, dư luận từng ầm ĩ. Thế thì đây là một nửa của 70.000 tỉ đồng, vì chưa có kinh phí phần cơ sở vật chất trường học mà thôi. Đấy chắc chắn không phải là con số từ trên trời rơi xuống. Hơn nữa, sau khi trình bày tại Ủy ban Thường vụ Quốc hội, bộ còn tổ chức họp báo để giải thích con số này. Vậy thì làm gì có chuyện đó là con số ngẫu hứng của ai đó đưa ra. Bộ trưởng không nên giải thích trước Quốc hội giống như nói cho qua chuyện với học sinh lớp 1, lớp 2 như thế.
Đến bộ trưởng Bộ Tư pháp thì đại biểu hỏi rất rõ là có cài cắm lợi ích nhóm trong việc xây dựng, ban hành văn bản quy phạm pháp luật không? Nhưng bộ trưởng lại trả lời rằng chưa có vấn đề gì đặt ra. Trả lời như vậy rất khó chấp nhận, và ngay sau đó đại biểu đã nói rằng vậy những chuyện cài đặt bộ máy, rồi quỹ này quỹ nọ là cái gì? Thực tế nó đầy ra đấy, đại biểu Quốc hội lịch sự hỏi như vậy chứ không phải người ta không biết. Vì vậy, bộ trưởng không nên trả lời loanh quanh.
Còn tổng thanh tra Chính phủ khi đại biểu chất vấn về chuyện tài sản của quan chức, thì ông ấy luôn lấy Ban Bí thư ra làm mộc đỡ.
Thú thật là tôi thất vọng bởi cách trả lời vòng vo, loanh quanh của các bộ trưởng tại kỳ họp này. Thậm chí có những vị không hiểu được câu hỏi của đại biểu Quốc hội, cho dù chủ tịch Quốc hội đã phải nhắc và giải thích lại. Các bộ trưởng cũng thiếu sự thẳng thắn, thậm chí có những vấn đề đã trả lời không trung thực, không nhìn nhận đúng khuyết điểm của mình. “Câu giờ” cũng là đặc điểm chung trong cách trả lời của các vị bộ trưởng.
Có sự nương nhẹ, ưu ái
Để khắc phục tình trạng này, trước hết là ở cách chọn người trả lời chất vấn. Phiên chất vấn phải diễn ra với những người đứng trên bục trả lời là những vị bộ trưởng mà lĩnh vực họ quản lý đang là điểm nóng, cử tri đang đòi hỏi họ phải giải trình. Nhìn về tổng thể kỳ họp này, người dân không hài lòng vì có những bộ trưởng đáng lẽ phải trả lời chất vấn vì lĩnh vực quản lý của vị bộ trưởng ấy đang có quá nhiều vấn đề bức xúc, nhưng vị bộ trưởng ấy lại “trốn” trả lời chất vấn. Tôi lấy ví dụ như Bộ Y tế, bao nhiêu chuyện nước sôi lửa bỏng như vậy, hơn một trăm trẻ em chết vì bệnh sởi, rất nhiều câu hỏi được đặt ra đòi hỏi người đứng đầu Bộ Y tế phải trả lời trước Quốc hội. Không thể có chuyện một dịch sởi làm chết nhiều người như vậy mà không ai bị làm sao cả, tất cả đều bình an vô sự.
Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến có trả lời ghép với phần của bộ trưởng Bộ Tài chính về giá thuốc, nhưng tôi nghĩ trả lời như vậy cũng không đạt yêu cầu. Trên thực tế người dân thấy giá thuốc lên cao, trong khi Luật dược đặt ra trách nhiệm quản lý nhà nước về giá thuốc thuộc Bộ Y tế, nhưng qua trả lời thì không thấy ai chịu trách nhiệm về vấn đề này cả. Sự sắp xếp người ra trả lời chất vấn trước Quốc hội của Ủy ban Thường vụ Quốc hội và Chính phủ chưa thật sự chuẩn, vẫn có một sự nương nhẹ, ưu ái cho ai đó.
Theo tôi, để đi đến cùng một vấn đề sau phiên chất vấn, Quốc hội phải ban hành nghị quyết và nghị quyết ấy phải xác định rõ trách nhiệm, giải pháp được Quốc hội yêu cầu chứ không phụ thuộc vào ý chí của người trả lời chất vấn. Một số nghị quyết ban hành sau các phiên chất vấn trước đây vẫn nặng tính tường thuật phiên chất vấn là chính mà thiếu đi sức sống, sức đột phá của nó. Một nghị quyết đảm bảo tính khả thi là nghị quyết phải đánh giá được bộ trưởng ấy, ngành ấy có những vấn đề gì, trách nhiệm thuộc về ai, giải pháp thế nào, lời hứa của bộ trưởng ra sao, thời điểm nào phải thực hiện... Làm được như vậy mới đẩy được hoạt động chất vấn đến gần cái đích đặt ra.
LÊ KIÊN thực hiện
Đại biểu NGUYỄN SỸ CƯƠNG (ủy viên thường trực Ủy ban Pháp luật của Quốc hội):
Cơ quan ngôn luận của Bộ Y tế xúc phạm đại biểu Quốc hội
Ảnh: V.D
Sau khi tôi chất vấn bộ trưởng Bộ Tài chính và bộ trưởng Bộ Y tế về giá thuốc thì trên báo Sức Khỏe Và Đời Sống xuất hiện bài trả lời phỏng vấn của ông cục trưởng Cục Quản lý dược, trong đó nói rằng đại biểu Quốc hội chất vấn và nhận định không mang tính xây dựng. Tôi đã có văn bản gửi trực tiếp đến bộ trưởng Bộ Y tế về việc này, bởi đây là phát ngôn của một người có trách nhiệm của Bộ Y tế đăng tải trên cơ quan ngôn luận của bộ này.
Quyền chất vấn là quyền của đại biểu Quốc hội được luật định. Tôi nghĩ trong câu chất vấn có thể đại biểu chưa hiểu hết vấn đề, và cũng vì chưa hiểu hết vấn đề nên đại biểu mới phải chất vấn để làm rõ. Thắc mắc, nghi vấn của đại biểu Quốc hội cũng chính là thắc mắc, nghi vấn của cử tri đòi hỏi bộ trưởng phải giải đáp. Đại biểu chất vấn cũng với mục đích làm cho công tác quản lý nhà nước tốt hơn chứ không phải là để triệt hạ bộ trưởng. Tranh luận giữa đại biểu và các thành viên Chính phủ là rất bình thường. Hơn nữa, tôi không có bất cứ lời lẽ hay sự thể hiện thái độ nào để nói rằng tôi coi thường, xúc phạm bộ trưởng Bộ Y tế trước Quốc hội. Tôi chờ đợi giải thích rõ ràng của Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến về sự việc này, bởi chính bộ trưởng cũng là một đại biểu Quốc hội.
Đại biểu TRẦN NGỌC VINH (phó trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội TP Hải Phòng):
Chưa có trao đi đổi lại quyết liệt
Ảnh: V.Dũng
Với lĩnh vực giáo dục - đào tạo đang tồn tại rất nhiều bức xúc, được cử tri quan tâm, đòi hỏi Bộ trưởng Phạm Vũ Luận phải đưa ra những giải thích xác đáng. Chẳng hạn như tình trạng hàng chục nghìn cử nhân, thạc sĩ tốt nghiệp không có việc làm. Đây là một thực tế rất bức xúc, các bậc phụ huynh ở nông thôn để nuôi con ăn học rất vất vả, bán từng con gà, mớ thóc cho con cái học hành, nhưng ra trường thì lại bơ vơ không tìm được việc. Vậy mà bộ trưởng, với tư cách người đứng đầu ngành giáo dục - đào tạo, lại trả lời rằng đó là một thực tế khách quan. Rồi chuyện 34.000 tỉ đồng mà các đại biểu đã đề cập, nghe cách bộ trưởng trả lời rất vô lý. Hay như bộ trưởng Bộ Tài chính khi trả lời lại nói “đây là vấn đề tế nhị”. Tại sao ở giữa Quốc hội lại có vấn đề tế nhị không nói được? Tại sao tình trạng nợ công đại biểu lo lắng như vậy, dư luận đặt ra nhiều vấn đề, các chuyên gia cảnh báo, chủ tịch Quốc hội kết luận như vậy mà bộ trưởng trả lời cứ như chưa có chuyện gì cả?
Với những cách trả lời như vậy, đại biểu Quốc hội rất băn khoăn, phân tâm suy nghĩ. Hơn nữa, thời gian trả lời chất vấn ngắn, mỗi vị đại biểu bị giới hạn số lượng, nội dung câu hỏi nên đã không có sự trao đi đổi lại thật sự quyết liệt, nhiều vấn đề chưa thật sự đi đến cùng.
Đại biểu Quốc hội TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA (TP.HCM):
Tôi đã chuyền bóng nhưng bộ trưởng không sút vào gôn
Ảnh: V.Dũng
Trong câu hỏi của tôi không có gì là nhạy cảm, bí mật. Ví dụ tôi hỏi các dự án ODA mà chúng ta làm với Trung Quốc thì tác động thế nào đối với nền kinh tế Việt Nam, chất lượng, hiệu quả của nó thế nào và liệu sắp tới có ảnh hưởng gì không? Các dự án đều công khai, thông qua đấu thầu, có hàng ngàn công nhân... Trung Quốc biết, chúng ta biết thì có gì là bí mật, chỉ có nhân dân là chưa được thông tin thôi.
Tuy nhiên, bộ trưởng Bộ Tài chính lại cho rằng đây là vấn đề nhạy cảm và không công khai trả lời câu hỏi của tôi. Tôi nghĩ rằng câu hỏi đó tôi không nhằm cho cá nhân tôi mà cho đồng bào cử tri, và cũng là một dịp mà Chính phủ thông qua Bộ Tài chính thông tin đến nhân dân, giải thích cho nhân dân. Có thể nói là tôi đã chuyền bóng nhưng bộ trưởng lại không sút vào gôn.

TQ tập trận với Nga để đối phó với người nhái VN

(GDVN) - "Người nhái Việt Nam thường tác chiến với tinh thần sẵn sàng hy sinh. Họ một khi rời khỏi tàu vũ trang hoặc tàu ngầm thì không dự định quay trở lại..."

Cùng với bài viết đánh giá lực lượng đặc công người nhái của Hải quân Việt Nam, tờ "Thời báo Hoàn Cầu" gần đây cũng vừa có bài viết cho rằng, Trung Quốc đã tiến hành diễn tập mọi khoa mục phải "xuất phát từ chiến đấu thực tế", trong cuộc diễn tập "Liên hợp trên biển 2014" giữa Trung-Nga trong tháng 5 vừa qua, hai bên không chỉ tập tấn công-phòng thủ trên biển, trên không liên hợp truyền thống, ứng phó với những tình huống đặc biệt như phòng thủ bãi thả neo, mà còn tập riêng cách thức ứng phó với các cuộc tập kích của người nhái.
Đặc công nước Việt Nam (ảnh tư liệu)
Theo bài báo, "40% tổn thất chiến tranh trên biển trên thế giới xảy ra ở bãi thả neo". Trong diễn tập Trung-Nga, chính ủy tàu hộ vệ tên lửa Liễu Châu số hiệu 573 Type 054A là Trương Lập Tùng cho biết: "Sự kiện Trân Châu Cảng là trường hợp thất bại phòng thủ bãi thả neo điển hình".
Theo lời Trương Lập Tùng, một bình luận viên quân sự của TQ: "Bãi thả neo sở dĩ quan trọng có ít nhất 4 nguyên nhân: Trước hết, bãi thả neo gần đất liền, hạm đội lúc này thường đi đường thẳng, tính cơ động khá kém, dễ bị phục kích. Thứ hai, tàu từ khi nhổ neo đến khi cơ động thường mất ít nhất 20 phút, trong thời gian này tàu chiến tương đối đứng im, hầu như trở thành bia ngắm.
Đặc công nước Việt Nam (ảnh tư liệu)
Thứ ba, khi đối phương dùng tàu nhỏ hoặc người nhái để tấn công thì đây là những mục tiêu quá nhỏ, không dễ sử dụng biện pháp kỹ thuật để phát hiện. Thứ tư, sau khi tàu chiến vào bãi thả neo, độ cảnh giác của binh sĩ kém nhất, điều này giống với đạo lý lực lượng lỏng lẻo nhất khi ra lệnh thu binh thời cổ đại".
Báo của TQ cho biết: "Tối ngày 22 tháng 5/2014, sau khi hạ đạt mệnh lệnh diễn tập phòng thủ bãi thả neo, vài nhóm nhỏ tác chiến đặc biệt trên tàu hộ vệ Liễu Châu đã chạy đến các vị trí chiến đấu.
Từ khi có tiếng cảnh báo chiến đấu đến khi vào vị trí chiến đấu, thời gian không hơn 1 phút. Các nhóm nhỏ tác chiến đặc biệt được trang bị súng ngắm, thiết bị nhìn đêm hồng ngoại và dụng cụ truyền tin bảo mật, nắm bắt cẩn thận bất cứ dấu hiệu áp sát nào của người nhái và bảo đảm "bắn chết" trong thời gian đầu tiên.
Trương Lập Tùng cho rằng: "Nhóm nhỏ tác chiến đặc biệt chỉ là một trong nhiều thủ đoạn để phòng thủ bãi thả neo". "Toàn bộ phòng thủ là lập thể, toàn phương vị, chẳng hạn nói cấp cảnh giới hạm đội ở trạng thái phòng thủ bãi thả neo thậm chí cao hơn quá trình hành quân; các biện pháp phòng thủ trên bờ biển và trên không sẽ tìm kiếm tàu ngầm tầm xa để cảnh giác phóng thích người nhái; xung quanh bãi thả neo sẽ vẽ ra ranh giới đỏ, không cho phép bất cứ tàu thuyền bên ngoài nào đến gần, bởi vì tàu cá vũ trang một số nước rất giỏi dựa vào đó để tập kích hoặc đến gần thả người nhái".
Đặc công nước Việt Nam (ảnh tư liệu)
Bài báo dẫn lời một chuyên gia hải quân giấu tên cho rằng, trang bị kỹ thuật của người nhái Mỹ tốt nhất, còn người nhái Việt Nam lại là nhân viên vũ trang có cường độ huấn luyện lớn nhất, ý chí kiên định nhất trong các nước Đông Nam Á:
"Người nhái Việt Nam thường tác chiến với tinh thần sẵn sàng hy sinh. Họ một khi rời khỏi tàu vũ trang hoặc tàu ngầm thì không dự định quay trở lại những phương tiện này, hoặc là hy sinh hoặc luồn sâu tác chiến độc lập sau lưng địch".
Vì vậy, đối phó với các cuộc tập kích, tấn công của người nhái không thể chỉ dựa vào nhóm nhỏ bắn tác chiến đặc biệt trên tàu, "quyết không cho phép tàu cá vũ trang vượt qua ranh giới đỏ của bãi thả neo, phải tiêu diệt trước khi vượt qua. Ngoài ra, dùng bom gây chấn động đối phó với người nhái sẽ có hiệu quả hơn".
 VIỆT DŨNG