Trang

6 tháng 5, 2014

Mỹ điều tra việc TQ đưa giàn khoan vào vùng biển VN


(Dân trí) - Chính phủ Mỹ đang cho gấp rút điều tra động thái lắp đặt giàn khoan dầu nước sâu HD 981 của Trung Quốc ở Biển Đông, đồng thời lên án việc lắp đặt giàn khoan là bước đi khiêu khích cần được theo dõi sát.
 >> Vạch mặt giàn khoan 981 Trung Quốc đưa vào vùng biển Việt Nam

Giàn khoan HD-981 của Trung Quốc.
Giàn khoan HD-981 của Trung Quốc.
Phát biểu với báo giới, Phó phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Jen Psaki cảnh báo Washington đang theo dõi sát quyết định kéo giàn khoan nước sâu HD-981 vào Biển Đông.
“Chúng tôi đang xem xét thận trọng vấn đề này. Do lịch sử căng thẳng gần đây ở Biển Đông, quyết định của Trung Quốc vận hành giàn khoan trong vùng biển này là bước đi mang tính khiêu khích và không giúp ích cho việc duy trì hòa bình cũng như ổn định trong khu vực”, bà Psaki khẳng định.
Theo bà Psaki, sự tái diễn những căng thẳng ở Biển Đông đã nêu bật thực tế về việc cần làm rõ những tuyên bố chủ quyền ở khu vực.
“Các bên đòi hỏi chủ quyền cần làm rõ tuyên bố của họ phù hợp với luật pháp quốc tế và đạt được thỏa thuận về những cách thức hoạt động được phép tiến hành trong các khu vực tranh chấp”, phó phát ngôn viên nói thêm.
Cùng ngày, phát biểu với báo giới tại Hồng Kông (Trung Quốc), trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách vấn đề Đông Á và Thái Bình Dương Daniel Russel cũng xác nhận Mỹ đang xem xét kỹ vụ việc.
“Chúng tôi cho rằng việc mỗi nước có tuyên bố chủ quyền thể hiện sự thận trọng và kiềm chế là điều hết sức quan trọng”, ông Russel nói.
Theo kế hoạch, ông Russel sẽ đến Hà Nội trong ngày hôm nay (7/5). Chuyến thăm được thực hiện trong bối cảnh Trung Quốc đang đẩy mạnh hoạt động lắp đặt giàn khoan nước sâu HD-981 trong vùng biển thuộc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.
Hành động này của Trung Quốc đã bị Việt Nam lên án mạnh mẽ thông qua nhiều kênh khác nhau.
Trong động thái mới nhất, Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh đã có cuộc điện đàm với Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì về việc giàn khoan HD-981 và nhiều tàu của Trung Quốc hoạt động tại khu vực thuộc lô dầu khí 143 thuộc thềm lục địa Việt Nam từ ngày 1/5/2014 đến nay.
Trước đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình cũng ra tuyên bố phản đối mạnh mẽ hành động của Trung Quốc.
Tập đoàn dầu khí Việt Nam cũng đã gửi thư cho Chủ tịch và Tổng Giám đốc Tổng công ty dầu khí hải dương Trung Quốc (CNOOC) cực lực phản đối hành động này và kiên quyết yêu cầu CNOOC ngừng ngay lập tức các hoạt động bất hợp pháp, rút giàn khoan HD-981 ra khỏi vùng biển của Việt Nam.
Vũ Anh
Tổng hợp 

Thế giới 24h: Cảnh báo đáng sợ từ Nga


 - Quan chức Nga cảnh báo một tội ác diệt chủng đang được tiến hành ở Ukraina; Tái diễn tấn công bằng dao ở một nhà ga Trung Quốc... là các tin nóng.
Nổi bật
Theo đài Tiếng nói nước Nga, phát biểu tại một diễn đàn ở Balkan hôm 6/5, Chủ tịch Hạ viện Nga Sergei Naryshkin cho hay, một cuộc diệt chủng đang được tiến hành ở đất nước Ukraina.
"Chúng ta đang phải đương đầu với một tội ác diệt chủng thực sự với cả người dân Nga lẫn người dân Ukraina", ông nói, ám chỉ tới thảm kịch đẫm máu xảy ra tại thành phố Odessa hôm 2/5.
Nga, Đức, Ukraina, chiến tranh, diệt chủng
Khủng hoảng Ukraina ngày càng diễn biến nghiêm trọng. (Ảnh: AP)
Chủ tịch Hạ viện Nga nói thêm rằng, nước Nga đã bị sốc trước vụ thảm sát tại thành phố Odessa của Ukraina, và bày tỏ sự thương tiếc đối với những nạn nhân cũng như thân quyến của họ.
Cũng trong ngày 6/5, một vài tờ báo ở châu Âu đã đăng bài phỏng vấn Ngoại trưởng Đức Frank-Walter Steinmeier, trong đó ông này lên tiếng cảnh báo, sắp xảy ra chiến tranh tại Ukraina.
"Bức tranh đẫm máu ở thành phố Odessa đã chỉ cho chúng ta thấy một cuộc đối đầu quân sự chỉ còn cách có vài bước chân mà thôi", người đứng đầu cơ quan ngoại giao của Đức lên tiếng.
Bộ Ngoại giao Đức đã cảnh báo công dân nước này không tới Crưm, vùng lãnh thổ Ukraina sáp nhập vào Nga mới đây, đồng thời khuyến cáo tránh lui tới các khu vực miền đông Ukraina.
Theo các hãng tin quốc tế, kể từ khi chính quyền lâm thời tại Kiev phát động chiến dịch "chống khủng bố" ở các khu vực thuộc miền đông nước này, ước tính đã có gần 80 người thiệt mạng.
Những cuộc đụng độ vũ trang gây thương vong lớn tại khu vục miền đông Ukraina đã trở thành chủ đề trọng tâm tại hội nghị Hội đồng châu Âu, nhóm họp ngày 6/5 ở thủ đô Vienna của Áo.
Tuy nhiên, phát biểu trước phiên họp kín Quốc hội Ukraina ngày 6/5, Chủ tịch Quốc hội Ukraina Aleksander Turchinov khẳng định chiến dịch "chống khủng bố" ở miền đông sẽ vẫn tiếp tục.
Người đứng đầu Quốc hội Ukraina cũng thừa nhận, việc tiến hành chiến dịch quân sự ở miền đông đất nước đang gặp nhiều khó khăn do đa số người dân khu vực này ủng hộ liên bang hóa.
Tin vắn
- Bộ trưởng Năng lượng Anh Ed Davey hôm 6/5 cho hay, nhóm các nước công nghiệp hàng đầu (G7) đã bắt đầu tiến trình giảm bớt sự phụ thuộc vào năng lượng của Nga.
- Thổ Nhĩ Kỳ xây dựng một bức tường thành dài 8km dọc biên giới đông nam nước này, trong nỗ lực ngăn chặn dòng người di cư bất hợp pháp và hàng buôn lậu từ Syria.
- 70 máy bay chiến đấu của Nga sẽ tham gia diễu binh tại Sevastopol vào ngày 9/5, nhân kỷ niệm 70 năm ngày Liên Xô giải phóng Crưm với Sevastopol khỏi phát xít Đức.
- Tư lệnh NATO, Tướng Philip Breedlove, cho rằng những lực lượng quân sự của Nga sẽ không tiến vào khu vực miền đông của Ukraina, tờ Le Monde của Pháp cho hay.
- Theo Đài Tiếng nói nước Nga, chính phủ lâm thời Ukraina đang triển khai đến 30.000 quân thuộc nhiều lực lượng khác nhau, bao gồm cả lính nghĩa vụ, đến tỉnh Donetsk.
- Giới chức Hàn Quốc đã bắt 4 lãnh đạo của công ty điều hành phà Sewol vì cáo buộc chiếc phà đã chở hàng hóa quá tải lúc xảy ra tai nạn, theo một công tố viên cao cấp.
- Lãnh đạo đảng Các khu vực của Ukraina tại Donetsk cho biết, đảng này đã yêu cầu quyền Tổng thống Oleksander Turchynov và một số quan chức phải lập tức từ chức.
- Bộ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Lavrov ngày 6/5 cho biết rằng, Moscow không có gì phải che giấu các cuộc diễn tập quân sự được tiến hành gần biên giới với Ukraina.
- Bộ Nội vụ Saudi Arabia ngày 6/5 tuyên bố triệt phá một "tổ chức khủng bố" âm mưu tấn công các cơ sở của chính phủ, cũng như các lợi ích của nước ngoài tại nước này.
- Trung Quốc ngày 6/5 chỉ trích việc áp dụng tiêu chuẩn kép trong cuộc chiến chống khủng bố sau khi Mỹ đưa Cuba vào nhóm những nước tài trợ cho chủ nghĩa khủng bố.
Tin ảnh
Nga, Đức, Ukraina, chiến tranh, diệt chủng
Tấn công kinh hoàng tại một nhà ga Trung Quốc hôm 6/5. (Ảnh: News)
Theo cảnh sát Trung Quốc, 6 người đã bị thương trong một vụ tấn công bằng dao tại một nhà ga tàu hỏa xảy ra ngày 6/5 ở thành phố Quảng Châu phía nam của nước này.
Phát ngôn
Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov ngày 6/5 cho rằng sẽ là "bất thường" để tổ chức một cuộc bầu cử tổng thống ở Ukraina trong thời điểm này.
"Việc tổ chức bầu cử ở thời điểm quân đội đang được triển khai nhằm chống lại chính người dân của mình là khá bất thường", ông Lavrov nói.
Sự kiện
Ngày 7/5/1954, quân và dân Việt Nam đã tiêu diệt và bắt sống toàn bộ quân địch ở tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ toàn thắng.
Thanh Vân

Học để làm gì?


Trọng tâm của giáo dục là việc học, chứ không phải là việc dạy hay nội dung chương trình. Vì thế, mọi hoạt động của giáo dục theo tôi đều phải xoay quanh việc học.
Với việc học, có ba câu hỏi tối quan trọng cần phải trả lời: “Học cái gì?”, “Học thế nào” và “Học để làm gì?”. Trong số ba câu hỏi này theo tôi, “Học để làm gì?” là quan trọng nhất, vì nếu trả lời được câu hỏi này thì hai câu còn lại sẽ tự động có đáp án.
Hệ thống giáo dục hiện thời đang đặt trọng tâm vào “Học cái gì?”, vì thế sách giáo khoa sẽ chiếm vị trí là trung tâm. Đó là lý do vì sao những cuộc cải cách giáo dục trong suốt mấy chục năm qua chỉ loay hoay vào sách giáo khoa. Ngay cả đề án đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo đang được triển khai cũng tập trung vào sách giáo khoa với lượng kinh phí lớn.
Sách giáo khoa là chân lý. Ông thầy với cuốn sách giáo khoa trong tay chính là hiện thân của chân lý. Học sinh sẽ không được nói những điều khác sách, không được phản biện, chất vấn thầy cô. Việc học sẽ tiến hành theo kiểu đọc - chép, học thuộc, luyện tập nhuần nhuyễn các dạng bài, theo mẫu hoặc sách tham khảo.
Việc lấy “Học cái gì?” làm trọng tâm cũng dẫn đến một hệ quả tất yếu là học để thi vì đó là cách dễ nhất để kiểm tra xem học sinh đã học được cái gì. Mà khi đã học để thi thì bệnh thành tích cũng là hệ quả hiển nhiên, không cách nào khắc phục được.
“Học cái gì?” và “Học để thi” cũng là cách tốt nhất để thể hiện quyền uy của người thầy, vì chỉ cần kiểm tra học sinh xem có thuộc như sách hay không là nắm trọn quyền sinh, quyền sát trong tay. Đây là cách tiếp cận yêu thích của các nhà quản lý vì dễ dàng kiểm soát. Chỉ cần nắm chặt sách giáo khoa là kiểm soát được cả hệ thống.
Muốn thoát khỏi cách tiếp cận này thì hệ thống giáo dục cần phải thay đổi từ “Học cái gì?” sang “Học thế nào?” và lý tưởng nhất là chuyển hẳn sang “Học để làm gì?”.
Càng lên cao thì “Học để làm gì?” càng trở nên quan trọng. Với bậc đại học thì “Học để làm gì?” là câu hỏi chủ chốt mà mỗi sinh viên, và rộng hơn là nhà trường, cần phải trả lời. Với một cá nhân, muốn việc học có hiệu quả thì phải trả lời bằng được câu hỏi “Học để làm gì?”. Với một hệ thống giáo dục, muốn cải cách thành công thì câu hỏi này cũng phải được bàn thảo một cách thấu đáo.
Vậy nên, trong hơn một năm qua, tôi thường làm các khảo sát bỏ túi xung quanh câu hỏi “Học để làm gì?” với những bạn học sinh, sinh viên hoặc phụ huynh mà tôi gặp. Câu trả lời thường rơi vào các nhóm như sau: Học để thi; học vì bố mẹ bảo học; học vì không biết làm gì khác; học mà không biết học để làm gì; học vì tất cả mọi người đều như vậy; học như một quán tính, hết cấp 1 thì lên cấp 2, lên cấp 3, rồi vào đại học.
80% học sinh trung học cơ sở và phổ thông trung học, 50% sinh viên trả lời: học để kiếm tiền hoặc học để sau này có công ăn việc làm. Khoảng 40-50% sinh viên đại học và 20-25% học sinh phổ thông trung học nói rằng: học để có thể tự lo cho cuộc sống của mình, kiếm được công việc phù hợp, sau này đỡ khổ và giúp đỡ gia đình.
80-90% bậc phụ huynh trong kỳ thi đại học vừa rồi trả lời: học để mở mang hiểu biết hoặc học để có địa vị trong xã hội.
Câu trả lời chung trong các nhóm khác nhau, chiếm tỷ lên khoảng 5-10%, tùy theo nhóm là học để tự hoàn thiện mình. Với một số người có tuổi, hoặc giáo viên, thì có thêm câu trả lời: Học để làm người.
Như vậy có thể thấy, phần lớn các bậc phụ huynh đặt mục tiêu cho việc học của con để sau này có một công ăn việc làm tốt, kiếm được tiền lo cho bản thân và gia đình. Một số khác ít hơn cho rằng học để mở mang hiểu biết, để có địa vị trong xã hội. Với sinh viên thì mục tiêu học để kiếm tiền, để có công ăn việc làm chiếm khoảng một nửa, còn lại là học mà không có bất cứ mục tiêu nào.
Điều ngạc nhiên là trong số những người được hỏi, có đến >95% cho biết họ chưa từng tự đặt câu hỏi này cho bản thân mình.
Xét về logic thì đây là một sự bất hợp lý. Trung bình một người đang đọc bài viết này chắc hẳn đã đầu tư khoảng 10-20 năm để đi học. Một đầu tư rất lớn về thời gian và tiền bạc như vậy mà mục đích lại không rõ ràng thì thật là kỳ lạ.
Tất cả đều quay cuồng dạy và học, đua nhau nhồi nhét kiến thức, mà rất ít khi dừng lại tự hỏi: Học để làm gì?
Xét rộng hơn cho cả hệ thống thì kết luận cũng tương tự. Khi câu hỏi “Học để làm gì?” không được trả lời thì tính hướng đích của hệ thống sẽ không rõ ràng. Hoạt động của hệ thống sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn. Cải tiến, cải lùi, rồi lại cải tiến, rồi chạy lại vòng vòng, như mấy chục năm qua, là kết quả có thể dự đoán trước.
Trong mớ bòng bong đó, rất may, UNESCO đã đưa ra câu trả lời giúp chúng ta nhân dịp bước sang thiên niên kỷ mới, rằng: Học để biết, Học để làm, Học khẳng định mình và Học để chung sống với người khác (learning to know, learning to do, learning to be and learning to live together). Đây là một nhận định sáng suốt của UNESCO và cần được phổ biến. Nhưng đây không phải là câu trả lời duy nhất.
Trong số các câu trả lời mà tôi nhận được thì cá nhân tôi cho rằng, học để làm người là một nhận định xác đáng và sẽ vẫn còn chỗ đứng trong giáo dục. Vấn đề là người như thế nào?
Điều đó cho thấy câu trả lời này có nội hàm mập mờ, thậm chí hàm chứa cạm bẫy áp đặt quan niệm, nên cần làm rõ. Chẳng hạn, chỉ cần dấn thêm một bước bằng câu hỏi người là gì, hay làm người theo tiêu chí nào, thì câu trả lời này sẽ rơi vào thế tắc hoặc hỗn loạn vì có quá nhiều đáp án.
Thử tự trả lời: Trong ba câu hỏi của việc học, thì đâu là câu hỏi quan trọng nhất? Bạn đã từng đặt câu hỏi “Học để làm gì?” chưa? Nếu có thì câu trả lời của bạn là gì? Bạn hiểu thế nào về học để làm người?
Bạn sẽ có đáp án cho việc học của mình.
Giáp Văn Dương (Vnexpress)

Người Nga sợ Trung Quốc "đánh từ sau lưng"


(Quan hệ quốc tế) - Luôn sẵn sàng đối phó với đòn đánh từ sau lưng của Trung Quốc là ý kiến mà các học giả Nga đưa ra trong bối cảnh quốc tế hiện nay.
Chất xúc tác Ukraine
Cuộc khủng hoảng Ukraine chưa có hồi kết. Sau khi Nga sáp nhập Crimea và Sevastopol, phương Tây không ngừng gia tăng sức ép, trong đó có các biện pháp trừng phạt chống lại Nga. Trong bối cảnh đó, không ít ý kiến cho rằng Moscow sẽ hướng tới thắt chặt hợp tác với các nước Đông Á. Quốc gia đầu tiên được nhắc tới chính là Trung Quốc, một cường quốc hạt nhân, một đối thủ đang cạnh tranh với Mỹ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương và trong tương lai có thể trở thành một trong những siêu cường trên thế giới.
Tuy nhiên, không phải người Nga nào cũng nghĩ như vậy. Tác giả Artem Bit trong bài viết “Trung Quốc – Một đồng minh?” đăng trên tờ “Bình luận quân sự” của Nga mới đây cho rằng tất cả không hề đơn giản như người ta nghĩ. Tác giả Artem Bit dẫn ý kiến chuyên gia dự đoán rằng trong những thập kỉ tới, sự phát triển quá nóng của nền kinh tế sẽ kéo theo sự bùng nổ các vấn đề xã hội to lớn của Trung Quốc. Để kiềm chế những xu hướng tiêu cực, Trung Quốc sẽ cố gắng xoa dịu tâm lý bất mãn của người dân bằng các cuộc xâm lược ra bên ngoài, đồng thời tìm cách chiếm đoạt nguồn tài nguyên ở khu vực Viễn Đông của Nga. Tác giả Artem Bit đặt ra câu hỏi: “Liệu chúng ta có cần một “người bạn” như vậy và nên làm thế nào với họ?”.
Định vị Trung Quốc
Trong bài báo, tác giả Artem Bit đánh giá Trung Quốc là một trong những đối tác chiến lược quan trọng bậc nhất của Nga, và ngược lại, đối với Trung Quốc, Nga là chỗ dựa tin cậy trong chính sách đối ngoại và thương mại. Nhờ quan hệ tốt đẹp mà kim ngạch thương mại giữa hai nước không ngừng tăng lên. Bắc Kinh và Moscow cũng tiếp tục xích lại gần nhau trên lĩnh vực chính trị và sẵn sàng hợp tác để đối đầu với các nước phương Tây.
Mặc dù trong Chiến tranh Lạnh, Nga và Trung Quốc là những đối thủ về ý thức hệ, song trong thế kỷ 21 này, cả hai quốc gia đều ủng hộ đối thoại hòa bình trong chính sách đối ngoại và theo đuổi xây dựng hệ thống quan hệ quốc tế mới về chất, nơi mà lẽ phải không thuộc về kẻ mạnh. Ở đó, mỗi nước đều có thể bảo vệ những lợi ích của mình, không lo sợ bị ngoại bang xâm lược. Moscow và Bắc Kinh có chung quan điểm là không thể có một chiến lược phát triển chung cho tất cả các nước trên thế giới. Mỗi dân tộc đều có quyền lựa chọn con đường lịch sử của riêng mình.
Theo Artem Bit, giọng điệu của Mỹ và Liên minh châu Âu (EU) về việc chủ nghĩa tư bản và dân chủ nhất định sẽ chiến thắng không phù hợp với thực tế bởi như chúng ta đã thấy có những nước mà các hình thức quan hệ xã hội đó không tồn tại hàng thế kỷ nay. Để bảo vệ độc lập trước phương Tây, Nga và Trung Quốc cần thiết lập các cơ cấu siêu quốc gia. Điều này trên thực tế đang được tiến hành với các khối như SCO (Tổ chức hợp tác Thượng Hải), BRICS (gồm Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi)…
Các cơ cấu này cho phép điều phối quan hệ giữa các nước với thái độ hoài nghi đối với phương Tây. Thêm vào đó, Mỹ và châu Âu không thể can dự trực tiếp vào công việc của các tổ chức quốc tế kiểu này và như vậy không thể trực tiếp áp đặt ý chí của mình đối với các quốc gia thành viên của các tổ chức ấy.
Các học giả Nga có cái nhìn khác về
Các học giả Nga có cái nhìn khác về "tuần trăng mật" Nga-Trung
Bên cạnh đó, Nga và Trung Quốc cũng đang giúp đỡ các nước yếu hơn không có khả năng đơn độc đối đầu với phương Tây. Có thể kể ra ở đây là Iran, Syria, Triều Tiên, Venezuela, Ecuador và nhiều quốc gia khác, mặc dù họ đều là những thế lực khu vực. Việc bảo vệ các nước này được thực hiện bằng các biện pháp ngoại giao, mà trước hết là thông qua Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Bất kỳ nỗ lực nào nhằm đè bẹp các trung tâm “chống Mỹ” đều kết thúc với thất bại dành cho Mỹ: Moscow và Bắc Kinh đều có quyền phủ quyết ở Hội đồng Bảo an nên có thể phong tỏa bất kỳ quyết định bất công nào.
Mặt trái
Tuy nhiên, Trung Quốc không phải là một đồng minh trên mọi phương diện. Nên nhớ rằng Trung Quốc có các lợi ích chiến lược của mình và chúng chỉ phần nào trùng với các lợi ích của Nga mà thôi.
Theo tác giả Alexandr Khramchikhin của cuốn sách “Rồng thức giấc. Những vấn đề nội tại của Trung Quốc như một nguồn gốc mối đe dọa đối với nước Nga”, Bắc Kinh có thể trở thành kẻ thù của Moscow một khi vấp phải một cuộc khủng hoảng chính trị-xã hội nội bộ nghiêm trọng. Trung Quốc khi đó sẽ cố gắng dập tắt động lực của quần chúng phẫn nộ, đồng thời tìm cách tiếp cận nguồn tài nguyên ở Viễn Đông và Siberia của nga.
Cảnh sát vũ trang Trung Quốc tại Urumqi, Tân Cương sau vụ khủng bố đẫm máu hôm 30/4 vừa qua
Cảnh sát vũ trang Trung Quốc tại Urumqi, Tân Cương sau vụ khủng bố đẫm máu hôm 30/4 vừa qua
Theo Khramchikhin, vấn đề chính của Trung Quốc chính là một nền kinh tế sử dụng quá nhiều tài nguyên trong khi Trung Quốc không có đủ nguồn tài nguyên ấy. Theo số liệu thống kê năm 2010, nhập khẩu của Trung Quốc chiếm 9,1% nhập khẩu toàn thế giới, trong đó phần lớn là năng lượng và nguyên liệu thô như dầu mỏ, khí đốt, thép, than. Ngoài tiêu thụ quá nhiều các dạng nhiên liệu hóa thạch và tài nguyên, Trung Quốc cũng đang phải đối mặt với vấn đề khác là nạn ô nhiễm môi trường ở khắp nơi.
Alexandr Khramchikhin cũng lo ngại về sự bất công ngày càng gia tăng trong xã hội Trung Quốc giữa kẻ giàu và người nghèo cũng như giữa tầng lớp trung lưu với người dân nông thôn. Thu nhập trung bình của một nông dân Trung Quốc chỉ là 90 USD/tháng, còn của một cư dân thành thị là 300 USD/tháng. Trong khi người dân nông thôn phải chi trả cho 90% chi phí dịch vụ y tế, thì người thành phố chỉ phải chi trả 60%. Rất nhiều nông dân Trung Quốc đang ồ ạt di cư ra thành phố và tạo nên gánh nặng đối với cơ sở hạ tầng và làm gia tăng các bất công xã hội: Gần 10% người Trung Quốc bị coi là lao động nhập cư trên chính đất nước mình và phải sống ở những khu vực tồi tàn.
Sự bất công đó đã trở thành nguyên nhân gây ra căng thẳng xã hội nghiêm trọng. Theo thống kê chính thức của Bộ An ninh Trung Quốc, trong năm 2005, trên toàn Trung Quốc diễn ra 87.000 cuộc biểu tình, tăng gần 9 lần so với một thập kỷ trước đó (1994).
Đồng minh của Nga là Lục quân và Hạm đội
Tác giả bài báo Artem Bit tiếp tục dẫn quan điểm của Alexandr Khramchikhin cho rằng Chính phủ Trung Quốc rõ ràng đã chuẩn bị kế hoạch cho tình huống hàng chục nghìn người nổi dậy chống lại trật tự hiện nay. Một cách đơn giản, Bắc Kinh sẽ đưa họ tham gia vào một cuộc chiến tranh xâm lược mà ngay cả Nga cũng có thể trở thành nạn nhân.
Khramchikhin khẳng định người Trung Quốc về mặt tâm lý luôn sẵn sàng tấn công một quốc gia láng giềng thân thiện. Họ đã được dạy điều đó từ khi còn nhỏ. Ngay khi còn đi học, người Trung Quốc đã được truyền dạy rằng vùng Viễn Đông hay Ngoại Baikal vốn là lãnh thổ của Trung Quốc và cần phải “trả lại”. Tâm lý cấp tiến này được củng cố bằng những hành động thực tế: Đó là việc người Trung Quốc đang ồ ạt di dân sang các vùng Viễn Đông của Nga mà không ai có thể thống kê chính xác số lượng là bao nhiêu.
Một điều đáng chú ý: Hiến pháp Trung Quốc quy định những đứa trẻ lai có bố hoặc mẹ là công dân Trung Quốc thì được coi là người Trung Quốc và được đặt dưới sự bảo vệ của nhà nước Trung Quốc. Vào năm 1979, Trung Quốc đã sử dụng điều này. Liệu Trung Quốc có lặp lại điều này đối với Nga?
Tác giả cũng nhấn mạnh tới việc phải cảnh giác trước sức mạnh ngày càng tăng của quân đội Trung Quốc. Trung Quốc hiện đang sở hữu một lực lượng đủ mạnh để có thể tiến hành cuộc chiến phòng thủ ở bất kỳ quy mô nào. Tuy nhiên, Bắc Kinh vẫn tiếp tục tăng cường lực lượng vũ trang. Họ làm vậy nhằm mục đích gì? Trung Quốc đang chuẩn bị chiến đấu với ai ở trên lãnh thổ của người khác?
Hình ảnh được sử dụng minh họa cho bài viết "Trung Quốc - Một đồng minh?" của tác giả Artem Bit
Tất nhiên, Nga cần phải tìm được đối trọng trước phương Tây, nhưng không vì thế mà phải trả giá bằng việc đánh mất Viễn Đông. Nga cần phải chuẩn bị để đối phó với đòn tấn công từ sau lưng của Trung Quốc trong khi dõi theo sự xuất hiện sự bất ổn kinh tế-xã hội trong nội bộ Trung Quốc. Các dấu hiệu báo động hiện đã rõ ràng: Đó là hoạt động tăng cường của các phần tử li khai người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm Hồi giáo cực đoan. Tham gia vào sự chuyển động này còn có cả các nhóm khác, các nhóm đang muốn tiêu diệt nhà nước Trung Quốc. Trong nội bộ xã hội Trung Quốc vẫn thường xuyên xảy ra các vụ bùng phạt bạo lực…
Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Moscow cũng không được mất cảnh giác trong khi chờ đợi con Rồng Trung Quốc thức giấc. Mối quan hệ đối tác và sự hợp tác để đối đầu với Mỹ tất nhiên là quan trọng, song không vì thế mà hi sinh lợi ích dân tộc và chủ quyền quốc gia.
Đông Triều (Tổng hợp) Theo Đất Việt

Châu Phi cảnh giác TQ, Việt Nam vướng lợi ích nhóm!


(Tin tức thời sự) - Việc Châu Phi cáo buộc Trung Quốc chỉ tập trung vào việc khai thác nguyên liệu là có cơ sở bởi nước này rất cần năng lượng, nhiên liệu...
 PGS.TS Nguyễn Văn Nam, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu thương mại đã phân tích tình hình trước thông tin Châu Phi cáo buộc Trung Quốc theo đuổi chủ nghĩa thực dân, trong đó xuất hiện tương tự ở Việt Nam.
PV: - Thưa ông, mới đây Trung Quốc đã bị Châu Phi cáo buộc chỉ tập trung vào việc khai thác tài nguyên chứ không giúp tạo công ăn việc làm và thị trường tại các nước này. Đồng thời nhiều dự án được đưa vào đây cũng là nhằm phục vụ ý đồ của Trung Quốc khai thác nhân công giá rẻ, đối xử bất công với người dân địa phương. Thêm nữa, hàng tiêu dùng, đồ may mặc… Trung Quốc đã tràn ngập các thị trường châu Phi. Phương Tây cáo buộc dây là chính sách "thực dân kiểu mới". Ông đồng tình ở mức độ nào về cáo buộc của các nước châu Phi và nhận định của phương Tây? Cá nhân ông kiến giải như thế nào về hiện tượng này?
PGS.TS Nguyễn Văn Nam: - Thực ra điều này cũng không quá khó hiểu khi Trung Quốc đang thực hiện công nghiệp hóa theo kiểu cũ, tức là làm sắt thép, xi măng... những sản phẩm cơ khí nên họ rất cần năng lượng, nguyên liệu.
Họ cần than, xăng dầu, khoáng sản, các loại mỏ... Những nhu cầu này tương đương với nhu cầu của các nước đế quốc xưa, khi bước vào thời kỳ công nghiệp hóa cũng thiếu năng lượng, nhiên liệu.
Trong khi đó Trung Quốc là nước có 1,3 tỉ dân nên họ lại thừa lao động, khác với các nước đế quốc trước kia là thiếu lao động. Chính vì như thế Trung Quốc phải đi tìm năng lượng, nhiên liệu ở các nước khác. Trước kia là Châu Á và bây giờ là Châu Phi.
Có một thời họ đã thực hiện việc mua bán tài nguyên ở Australia nhưng tại đây việc mua bán tài nguyên không dễ dàng gì nên họ phải tìm đến nước khác có sẵn nhưng chưa khai thác được bao nhiêu đó là các nước Châu Phi.
Có thể nói việc tìm kiếm tài nguyên là nhu cầu có thật của Trung Quốc. Đó là chuyện khách quan.
Còn về chủ quan họ dùng phương thức gì, cách thức làm như thế nào thì trước từ trước tới nay vốn đã bị thế giới mà cụ thể là ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton từng lên án cách làm của Trung Quốc vẫn là kiểu của thực dân.
Nếu theo phương thức, trình độ thương mại toàn cầu hóa hiện nay là phải có trao đổi, có đầu tư, thỏa thuận nhưng Trung Quốc thì biết các chế độ độc tài ở Châu Phi nên có thể dùng các thủ đoạn mua chuộc quan chức để chiếm đoạt những vùng tài nguyên lớn. Khi đã làm được bước này rồi thì lại đưa lao động thừa ở trong nước sang làm việc.
Tương tự Châu Phi, không ít lao động trái phép là người Trung Quốc đang làm việc tại các dự án do nước này đầu tư tại Việt Nam
Tương tự Châu Phi, không ít lao động trái phép là người Trung Quốc đang làm việc tại các dự án do nước này đầu tư tại Việt Nam
PV: Hiện tượng tương tự cũng đang diễn ra tại Việt Nam: các dự án FDI khủng, lao động phổ thông người Trung Quốc tràn lan không kiểm soát, hàng Trung Quốc tràn ngập thị trường, nguồn nguyên liệu cho các ngành sản xuất ở Việt Nam đều nhập từ Trung Quốc. Liệu có sự khác nhau giữa hiện trạng xảy ra ở Việt Nam và các nước châu Phi kể trên hay không và cụ thể là như thế nào? Theo ông đánh giá, mức độ phụ thuộc của nền kinh tế Việt Nam vào kinh tế Trung Quốc đã tới đâu?
PGS.TS Nguyễn Văn Nam:- Tình trạng này cũng diễn ra tương tự ở Việt Nam. Dù rằng Việt Nam không có nhiều tài nguyên nhưng các dự án đầu tư cũng được Trung Quốc quan tâm và đưa các công nghệ lạc hậu vào.
Họ nhận thầu với giá rẻ rồi lại đưa lao động phổ thông sang dưới dạng khách du lịch, rồi nhập trăm thứ dạng "chổi cùn giẻ rách" vào Việt Nam nhưng lại bán được tiền mang về nước.
Nếu để đo đếm sự phụ thuộc kinh tế Việt Nam vào nền kinh tế của Trung Quốc thì chưa có số liệu cụ thể nhưng chỉ nhìn vào việc các dự án được nhà thầu Trung Quốc nhận thì thấy giá rất rẻ. Nhưng sau đó kéo dài để đội giá, hoặc bỏ thầu lại cho nhà thầu Việt Nam để ăn chênh lệch.
Dù rằng chủ trương của Nhà nước khá nhất quán và rõ ràng nhưng hiện không ít doanh nghiệp Việt Nam 'bắt tay' với các mánh lới làm ăn của doanh nghiệp Trung Quốc nên đôi khi làm khó chính thị trường trong nước.
PV:-  Hiện các nước Châu Phi đã nghi ngại về sự đầu tư của Trung Quốc trên đất nước họ và đã bày tỏ quan điểm chính thức. Theo ông, sự giật mình tỉnh giấc sau hơn nửa thế kỷ nhận nguồn đầu tư của Trung Quốc là sớm hay muộn? Việc lựa chọn đối sách với họ có quá khó khăn không, khi mà cả châu Âu và Mỹ đều đang "trở lại với châu Phi"? 
PGS.TS Nguyễn Văn Nam:- Thực ra sự giật mình cảnh giác của Châu Phi cũng chỉ là mấy năm gần đây và xuất hiện ở một số nước. Có những nơi dân phản đối, rộ lên đánh đuổi doanh nghiệp Trung Quốc.
Tuy nhiên cái quan trọng là những người lãnh đạo một số nước vẫn đứng ra ký kết cho nên số "giật mình" chỉ là rất ít. Tức là cũng có lợi ích nhóm nên không phải tất cả các nước Châu Phi đều đồng lòng bài trừ Trung Quốc.
Còn ở  Việt Nam cũng đã được các nhà nghiên cứu, chuyên gia cảnh báo từ lâu nhưng cũng là do lợi ích nhóm của một số người (chủ đầu tư của Việt Nam) đã sẵn sàng chấp nhận doanh nghiệp, nhà thầu Trung Quốc vì có lại quả lớn, chia chác nhiều.
Tức là do sự quản lý, giám sát yếu kém của Việt Nam nên đã dẫn đến tình trạng này.
PV: Đối với trường hợp của Việt Nam thái độ của chúng ta với nguồn đầu tư và sự phụ thuộc nền kinh tế Trung Quốc hiện nay đang thế nào? Và nếu tiếp tục duy trì sự lệ thuộc này thì điều gì sẽ xảy ra với nền kinh tế của chúng ta? Muốn tránh được hậu quả đó chúng ta phải làm gì, dựa trên những lợi thế hay cơ sở nào?
PGS.TS Nguyễn Văn Nam:- Thái độ của Việt Nam thì rõ ràng là phải cự tuyệt nhưng điều này phụ thuộc vào các nhà lãnh đạo có thẩm quyền.
Còn nếu tiếp tục đi theo con đường này thì kinh tế Việt Nam sẽ yếu kém mãi và có thể dẫn đến suy sụp. Thậm chí có thể có những nguy hại lớn hơn nếu chúng ta không tỉnh táo.
Xin trân trọng cảm ơn ông!
Bích Ngọc (thực hiện) Theo Đất Việt

ĐỂU CÁNG và MAN TRÁ


 Trong tháng 4/2014 VN và TQ đã có nhiều cuộc gặp mặt cấp cao để khẳng định tình hữu nghị trên tinh thần "4 tốt, 16 vàng". Vậy mà ngày 2/5/2014 TQ đã đưa giàn khoan HD981 vào lãnh hải VN để khoan thăm dò dầu khí, hành động này đồng nghĩa với sự xâm lược. Các bạn hãy điểm qua các sự kiện dưới đây, được đăng trên các báo của đảng và nhà nước VN để thấy rõ bộ mặt thâm hiểm, lừa đảo của TQ. 

1. (TTXVN) - Nhận lời mời của Bộ trưởng Công an Trung Quốc, đoàn đại biểu cấp cao Bộ Công an Việt Nam do Thượng tướng Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Công an dẫn đầu đã thăm chính thức Trung Quốc từ ngày 4-7/1.

 
 Đoàn đại biểu cấp cao Bộ Công an Việt Nam hội đàm với

Đoàn đại biểu cấp cao Bộ Công an Trung Quốc.             
: Vũ Quang Đức/TTXVN

Tại cuộc hội đàm sáng 5/1, Bộ trưởng Công an Trung Quốc Mạnh Kiến Trụ đã nhiệt liệt chào mừng Bộ trưởng Trần Đại Quang và các thành viên trong đoàn cấp cao Bộ Công an Việt Nam sang thăm và làm việc tại Trung Quốc. Đây là dấu mốc quan trọng nhằm thúc đẩy quan hệ hợp tác trong đấu tranh phòng, chống tội phạm giữa hai bộ.  ông Chu Vĩnh Khang đánh giá cao kết quả hợp tác giữa Bộ Công an Việt Nam và Bộ Công an, Bộ An ninh, Tổng bộ Cảnh sát vũ trang Trung Quốc những năm qua; đồng thời mong muốn hai bên tiếp tục tăng cường hợp tác theo chỉ đạo của lãnh đạo Đảng, Chính phủ hai nước, với phương châm “16 chữ” và tinh thần “4 tốt” nhằm thúc đẩy mối quan hệ truyền thống tốt đẹp giữa hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước vì sự phát triển của mỗi nước, hòa bình, ổn định ở khu vực và thế giới... 

2. Nhận lời mời của Trung ương Đảng ta, Đoàn đại biểu Đảng Cộng sản Trung Quốc do đồng chí Hồ Xuân Hoa, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông, dẫn đầu thăm Việt Nam từ ngày 13 đến ngày 17/4/2014.Chiều ngày 14/4/2014, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tiếp thân mật đồng chí Hồ Xuân Hoa và Đoàn.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp thân mật đồng chí Hồ Xuân Hoa (Ảnh TTXVN)

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhiệt liệt hoan nghênh đồng chí Hồ Xuân Hoa dẫn đầu Đoàn đại biểu Đảng Cộng sản Trung Quốc sang thăm Việt Nam; bày tỏ vui mừng trước những bước phát triển tốt đẹp của quan hệ Việt Nam - Trung Quốc thời gian qua. Tổng Bí thư đánh giá cao vai trò đầu tàu của tỉnh Quảng Đông trong quá trình cải cách mở cửa của Trung Quốc và những kết quả tốt đẹp trong lĩnh vực hợp tác kinh tế - thương mại giữa Quảng Đông và Việt Nam; mong muốn qua chuyến thăm của đồng chí Hồ Xuân Hoa, quan hệ hợp tác, giao lưu giữa Quảng Đông và các địa phương của Việt Nam sẽ có những bước phát triển tích cực mới... 

3.(Chinhphu.vn) - Ngày 23/4, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã tiếp đoàn thân nhân các đồng chí nguyên là cố vấn quân sự của Trung Quốc giúp đỡ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp và gia đình "Lưỡng quốc tướng quân" Nguyễn Sơn.
Đoàn thân nhân các gia đình cựu cố vấn quân sự Trung Quốc tặng Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bức ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh với cố vấn quân sự Trung Quốc trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Ảnh: TTXVN
Chủ tịch nước cho rằng chuyến thăm của đoàn thể hiện tình nghĩa sâu đậm giữa nhân dân hai nước; chúc các thành viên của đoàn có những ngày trải nghiệm thú vị tại các địa danh lịch sử và mong muốn hai bên thường xuyên tổ chức những chuyến thăm qua lại để tăng cường quan hệ và truyền lại cho thế hệ trẻ hai nước về ý nghĩa lớn lao của tình hữu nghị giữa Việt Nam và Trung Quốc đã được các thế hệ lãnh đạo hai nước dày công vun đắp... 
BTTD: Hữu hảo là thế, mới bắt tay, quay lưng thì đã trở mặt rồi. 
4. Việt Nam khẳng định việc Trung Quốc đưa giàn khoan đến vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông là bất hợp pháp và kiên quyết phản đối hành động xâm phạm này. 
[Caption]Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình. (Nguồn: Bộ Ngoại giao)
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình. Ảnh: Bộ Ngoại giao
Theo Bộ Ngoại giao Việt Nam, hôm qua, Cục Hải sự Trung Quốc đã ra thông báo cho biết giàn khoan có tên Hải Dương 981 (HD-981) sẽ tiến hành khoan và tác nghiệp tại vị trí có tọa độ 15o29’58” vĩ Bắc – 111o12’06” kinh Đông từ ngày 02/5 đến 15/8. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình khẳng định vị trí tọa độ hoạt động của giàn khoan HD-981 nêu trên nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, cách bờ biển Việt Nam khoảng 120 hải lý...

TQ có trị nổi con hổ Chu Vĩnh Khang?


Cập nhật: 06:37 GMT - thứ ba, 6 tháng 5, 2014

Chu Vĩnh Khang là mục tiêu có giá trị của Tập Cận Bình?
Chu Vĩnh Khang hiện ở đâu?
Một câu hỏi mà tất cả mọi người ở Trung Quốc đều hỏi nhưng tôi không nghĩ một cụ ông dừng lại bên hồ nước ở quê nhà của ông Chu lại hỏi dồn tôi về hành tung của ông Chu.
Cho tới gần đây ông Chu Vĩnh Khang, một trong những người quyền lực nhất Trung Quốc, đơn giản là đã biến mất.

Hậu trường chính trị

Ông được cho là đã trở thành nạn nhân của bộ máy an ninh mà ông có thời từng kiểm soát.
Trong khung cảnh thường thấy trên bưu thiếp với vịt bơi dưới hồ nước và gà đang bới cỏ, khu dinh thự gia đình được sơn trắng không tiết lộ gì cho những người hóng chuyện đang chầu chực trước cổng.
Và tít trên Bắc Kinh, tên của ông Chu đã không được truyền thông chính thức nhắc đến trong suốt bảy tháng.
Tại sao chúng ta phải bận tâm về ông Chu? Suy cho cùng, ông cũng đã về hưu được 18 tháng và thậm chí đa số người dân Trung Quốc còn không nhận ra ông.
Và nếu ông sa cơ theo cái kiểu chính trị cung đình mà ông đã từng là bậc thầy thì cái nhà lao giam giữ ông sẽ không hề tệ hơn nhà tù mà ông đã tống nhiều người khác vào trong suốt những năm ông điều hành bộ máy an ninh khét tiếng.
Các đồng minh chính trị của ông Chu lần lượt bị 'dính chưởng'
Nhưng hãy bỏ qua tiếng vịt và gà và lắng nghe sự im lặng từ đầu não của Đảng. Câu chuyện của Chu Vĩnh Khang đụng chính diện đến công cuộc ổn định và cải cách Trung Quốc . Nỗ lực hạ bệ ông Chu có nhiều cái đáng xem về chính trị của nước này.
Sự nghiệp của Chu Vĩnh Khang là câu chuyện làm nên danh vọng từ sự nghèo hèn theo kiểu Trung Quốc.
Bố mẹ ông là những nông dân làm lụng vất vả. Họ đi bắt lươn để có thêm tiền trang trải cuộc sống. Bố mẹ ông luôn mong muốn ba người con trai học hành thành tài và đứa con lớn nhất đã đền đáp bố mẹ khi vào được đại học và trở thành kỹ sư dầu khí.
Chu Vĩnh Khang thăng tiến nhanh chóng trong Đảng và lên nắm công ty dầu khí lớn nhất của Trung Quốc và sau đó là một tỉnh 80 triệu dân. Sự nghiệp chính trị của ông đạt đỉnh cao với một ghế trong cơ quan quyền lực tối cao của Đảng và kiểm soát bộ máy an ninh nội địa rộng lớn.

Ba lý do

Bên ngoài quê nhà thì ông Chu không bao giờ có thể nói mình là người được yêu mến nhất ở Trung Quốc nhưng cho đến 18 tháng trước ông có thể xem mình là nhân vật mà mọi người sợ hãi nhất.
Vào lúc đó gió đã đổi chiều với ông Chu. Tập Cận Bình lên nắm quyền lãnh đạo Đảng và phát động chiến dịch chống tham nhũng. Ông Tập cảnh báo đó là cuộc chiến nhằm vào ‘cả ruồi lẫn hổ’.
Chu Vĩnh Khang là con hổ mà ông Tập nhắm đến, nhưng tại sao ông Tập lại kiếm chuyện với một loài dã thú nguy hiểm như hổ?
“Có ba lý do,” ông Đặng Ngữ Văn, một nhà phân tích chính trị, nói.
Ông Chu là ông trùm an ninh uy quyền một thời của Trung Quốc
Chúng tôi đã nói về cách chơi cờ của người Trung Quốc với bàn cờ gồm những quân cờ trắng đen mà các nhà chính trị nước này đã chơi trong hai ngàn năm để giúp họ suy tính các bước đi trên bàn cờ chính trị.
“Lý do thứ nhất khi đánh con hổ này là củng cố quyền lực và giành được sự kính trọng
“Lý do thứ hai là thúc đẩy cải cách. Rất nhiều nhân vật quyền thế trong chính quyền có của cải không trong sạch và tất cả bọn họ đều có lợi ích trong việc giữ nguyên hiện trạng.
“Nếu anh muốn cải cách nền kinh tế vào lúc này, anh cần phải tìm một đột phá điểm. Chu Vĩnh Khanh chính là đột phá điểm đó.
“Lý do thứ ba là cải thiện uy tín của Đảng Cộng sản.”
Về vấn đề củng cố quyền lực, quy chế độc đảng ở Trung Quốc không đem đến cho một vị tân chủ tịch sự ủy nhiệm thông qua bầu cử. Loại bỏ một đối thủ bằng cách xử tội tham nhũng có thể dọn đường cho các chính sách và nhân sự mới.
Cải cách cũng là một nguyên nhân. Sau một thập kỷ trì hoãn những cải cách quan trọng, Trung Quốc giờ đây cần một hướng đi chính trị.
Giới lãnh đạo hiện nay của Trung Quốc dường như có quyết tâm tái cấu trúc mô hình kinh tế vốn đã tăng trưởng ấn tượng trong vòng 30 năm qua nhưng lại bị mọi người cho là không bền vững.
Một trong những điều thiếu bền vững nhất của mô hình này là các tập đoàn nhà nước khổng lồ ở những khu vực kinh tế chủ chốt – phần nhiều các tập đoàn này là do các cán bộ cấp cao của Đảng nắm.
Bạc Hy Lai là người Chu Vĩnh Khang hết lòng ủng hộ
Gạt bỏ họ ra và ông Tập sẽ có khoảng trống để thực hiện cuộc cải cách.
Hãy xem cách thanh trừng những người thân tín của Chu Vĩnh Khang trong ngành dầu khí trong những tháng vừa qua.

Rủi ro

Về việc cải thiện uy tín của Đảng Cộng sản, đây là một nhiệm vụ cấp bách.
Khó mà phóng đại mức độ sự bất mãn của công chúng Trung Quốc đối với giới chính trị nước này. Khi mà nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng, các cán bộ cao cấp của Đảng đã lợi dụng sự độc quyền quyền lực của Đảng để lấy đi hàng tỷ bạc từ công quỹ. Nhiều người trong số họ che giấu tài sản bằng cách mở tài khoản hoặc mua tài sản ở nước ngoài.
Trong trường hợp của Chu Vĩnh Khang, tờ tạp chí tài chính có uy tín Tài Tân đã truy ra một mạng lưới các lợi ích kinh tế mà theo họ đã giúp cho ông Chu trở nên giàu có khác thường.
Giờ đây tài sản của những người thân cận với ông Chu đã bị tịch thu. Người thân, tài xế, vệ sỹ, thư ký của ông Chu và những quan chức được ông bảo trợ đã bị bắt giữ.
Mặc dù cái tên Chu Vĩnh Khang không hề được truyền thông nhắc đến nhưng tin tức về các vụ bê bối liên quan đến các đồng minh của ông, hoặc là trong lĩnh vực năng lượng, ở tỉnh Tứ Xuyên hay trong bộ máy an ninh, xuất hiện hằng ngày.
Liệu ông Tập có muốn dồn ông Chu đến cửa tử?
“Tập Cận Bình đang vặt lông con hổ,” ông Đặng Ngữ Văn nói.
Nhưng khó mà đoán biết liệu công chúng có rút ra được kết luận mà ông Tập mong muốn từ tất cả các hành động này hay không.
Họ có thể chịu đựng bao nhiêu vụ bê bối của Đảng?
Hồi năm ngoái đã diễn ra phiên tòa xét xử ông Bạc Hy Lai, cựu bí thư Thành ủy Trùng Khánh. Phiên tòa này mở chiếc nắp đậy trên những tội ác, tham nhũng và sa đọa ở một trong những thành phố lớn nhất Trung Quốc.
Tuy nhiên ông Bạc chỉ mới là ủy viên Bộ Chính trị, tức là không thuộc nhóm lãnh đạo tối cao.
Nếu ông Chu đối mặt với các cáo buộc tham nhũng thì ông sẽ trở thành nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Trung Quốc bị truy tố kể tư khi Đảng Cộng sản Trung Quốc lên cầm quyền hồi năm 1949.
Vụ việc này sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh danh của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Vẫn còn móng vuốt

Ngoài ra, Tập Cận Bình cũng có hai tính toán quan trọng khác.
Xưa nay chưa từng có ai dám đụng đến các ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc
Kể từ khi cải cách mở cửa, các ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị thường không đụng đến gia đình và công việc làm ăn của nhau.
Tất cả họ đều nhớ các cuộc thanh trừng và các phiên tòa trình diễn ở thế hệ trước. Kinh nghiệm của họ cho họ biết làm xấu mặt nhau công khai chỉ dẫn đến đổ máu và hỗn loạn.
Giờ đây ông Tập đã phá vỡ thỏa thuận này và các danh gia vọng tộc ở Trung Quốc đang thăm dò lẫn nhau ai sẽ là người bị sờ gáy tiếp theo và ai sẽ được an toàn.
Tuy nhiên, một con hổ dù có bị dồn vào chân tường thì vẫn còn móng vuốt và vẫn có khả năng sát thương ông Tập. Ông trùm an ninh một thời biết tất cả mọi góc khuất sâu kín nhất của giới lãnh đạo Trung Quốc, bao gồm rất nhiều điều về gia đình ông Tập mà nếu công khai cho mọi người biết thì sẽ rất nghiêm trọng.
Nói như lời ông Đặng Ngữ Văn: “Nếu ông Tập muốn dồn ông Chu đến con đường chết thì ông Chu sẽ kéo ông Tập và cả Đảng đổ theo.”
“Ông Tập phải để cho ông Chu con đường để duy trì sự tồn tại của Đảng,” ông nói thêm.
Khi nhiều tuần và nhiều tháng trôi qua mà không có kết quả rõ ràng, cuộc chiến trên bàn cờ chính trị Trung Quốc vẫn có nhiều cái đáng xem. Mọi người đều đang hồi hộp chờ xem liệu ông Tập có thuần phục được con hổ này hay không.